ai cho anh mắng em
Đại đương gia: Tức phụ nhi, lại đây, ta cho em xem “đại bảo bối”. Gần đây Tứ Phương trấn náo nhiệt hẳn, đồn rằng tiểu công tử đẹp nức tiếng của trấn vừa mất tích nửa tháng giờ lại dắt dã nam nhân trở về. Dã nam nhân tên gọi Sở Hướng Thiên, là đầu
"Nhà ta không xa mấy, em gái ta cũng vừa về thăm nhà, mong tiên sinh dời gót ngọc tới chơi, để quét
Như đang minh chứng cho lời Phó Hữu Cầm nói là thật, đội ngũ đón dâu của Tiêu gia phải hơn nửa canh giờ sau mới vội vàng chạy tới. Đội ngũ đón dâu lật đật mà đến, đoàn xe cứ xiên xiên vẹo vẹo, đợi đến tới nơi mới lục tục chỉnh lại đội hình, khua chiêng
Truyện Ai Cho Anh Mắng Em?! - Chương 4. Edit: D Ẹ O & Beta: Nấm Thường Hỉ ngồi xổm trước mặt Văn Điềm, xoắn xuýt không biết có nên tin hay không.
Tên sản phẩm: Màn hình android OLED C2 WIFI phiên bản 2022 NEW, công nghệ AI mới nhất, phù hợp cho anh em dịch vụ Đánh giá: (51,803 lượt đánh giá) MÀN HÌNH Ô TÔ RA LỆNH GIỌNG NÓI THÔNG MINH VÀ HIỆN ĐẠI NHẤT HIỆN NAYOLED C2 là đơn vị tiên phong trong việc phát triển màn hình ô
Ich Möchte Einen Neuen Mann Kennenlernen. Editor D Ẹ O & Beta NấmTiếng sấm xuân thức tỉnh vạn vật, báo hiệu đông sang xuân lại trập qua đi, khí trời dần chuyển ấm áp, sau một mùa đông lạnh lẽo, Tứ Phương trấn lại nhộn nhịp như xưa, từng gian hàng cái quán nô nức người qua lại, âm thanh rộn rã phố phường cứ truyền vào tai Văn Điềm, khiến cậu nảy sinh cảm giác hốt hoảng không chân giơ tay che đi ánh mặt trời chiếu rọi trên đỉnh đầu, nắng ngày xuân tuy không chói chang nhưng cũng đủ khiến cậu chói mắt. Chợt tiếng gọi từ đằng xa truyền đến kéo cậu trở về hiện thực.“Công tử! Công tử! Phu nhân cho tìm ngài!”Một thiếu niên mặc hồng y vui mừng chạy lại chỗ cậu, hệt một cục thịt mập mạp trắng tròn bọc vải đỏ nhảy tưng bánh bao xoa mồ hôi trên trán, thở hổn hển đứng trước mặt Văn Điềm cố lấy lại sức, “Công tử, phu nhân cho gọi người tới kìa!”Ngày mai chính là ngày đại hôn của tiểu thư, công tử thân là em ruột của đại tiểu thư, sẽ đích thân hộ tống đại tiểu thư sang nhà chồng, tuy đã dặn đi dặn lại về quy trình rước dâu nhưng phu nhân vẫn không yên lòng, sai hắn kêu công tử lại dặn dò thêm lần rồi, ngày mai chính là ngày tỷ tỷ xuất Điềm hốt hoảng nhớ lại, tầm mắt chậm rãi đảo qua mảnh sân nhà treo đầy những chiếc lồng đèn và lụa đỏ tràn ngập không khí vui tươi ngày cưới, cứ thế ký ức như nước lũ mãnh liệt tràn còn nhớ như in cái ngày mình tự tay chôn cất tỷ tỷ dưới chân núi Nam khi ấy cậu phải bán tháo tất cả gia tài còn sót lại trên người nhưng vẫn không đủ để mua một chiếc quan tài đàng hoàng, dù là cái rẻ mạt nhất, số tiền đó chỉ đủ cho cậu mua tạm một tấm chiếu cói, cậu dùng tấm chiếu ấy quấn quanh thân thể đã lạnh như băng của chị, không có sư thầy tụng kinh siêu độ, cũng chẳng có người thân nào để chia buồn, chỉ lẻ loi mình cậu gắng gượng đào một cái hố đất để chôn thi thể chị gái bên cạnh mộ của ngôi mộ tạm bợ trơ trọi được đặt cạnh nhau, đây là mộ của chính hai người thân yêu nhất đời cậu, vậy mà giờ đây ngay cả một tấm bia mộ cậu cũng không làm được cho Phúc không biết cậu đứng ngẩn người ra đấy làm gì, giơ tay quơ quơ trước mặt cậu, “Công tử? Người còn không mau qua đấy thì phu nhân sẽ nổi giận đó.”Văn Điềm thoát ra từ trong mớ ký ức đau thương, cậu hồi phục tinh thần, ngơ ngác hỏi “Đại Phúc, nay là năm bao nhiêu rồi?”“Ngày 18 tháng giêng, Bình Sở năm thứ ba!” Đại Phúc không do dự đáp “Người hỏi câu này ba lần rồi.”“Vậy à?” Văn Điềm thần hồn trên mây lắc lư theo hắn đến hậu viện, người thì cứ ngơ ngác không biết đây là mơ hay là Sở năm thứ ba…Năm cậu mới 16 tuổi, và cũng là năm người chị ruột của cậu – Văn Thư Nguyệt sẽ xuất giá.“Chuyện hối hận nhất đời ta là đã gả cho gã!” Trong đầu chợt vang lên tiếng khóc khản đặc thê lương, Văn Điềm lảo đảo suýt ngã, hên có Đại Phúc ở bên cạnh kịp thời đỡ lấy cậu, căng thẳng truy hỏi cậu bị làm sao Điềm lắc đầu ý bảo không có gì, nhìn quanh quất một vòng, màu đỏ ngày vui khiến cậu càng thêm chói mắt, “Không sao đâu, chúng ta mau đi thôi.”Nhà chồng của Văn Thư Nguyệt chính là Tiêu gia ở Nhạc Hà trấn sát bên, một dòng dõi thư hương nổi tiếng gần xa, vị hôn phu Tiêu Trường Hiến lớn lên tuấn lãng, một bụng đầy tài hoa, mới 18 tuổi đã thi đỗ tú biết, mới 18 tuổi đã đậu tú tài là chuyện rất hiếm, ở Nhạc Hà trấn hay thậm chí là cả Nam Minh quận cũng chẳng có được mấy không phải tổ tiên hai nhà có chút quen biết, thì chắc có lẽ cũng sẽ chẳng có đoạn nhân duyên này, xét thấy hai bên gia đình môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc, nên mới quyết định kết thành thông Thư Nguyệt an tĩnh ngồi trước bàn trang điểm, để bà tử trang điểm cho nàng, Văn Điềm nhìn gương mặt thân thuộc lại có phần hơi non nớt hơn trước mặt, mũi chợt chua xót nhịn không được muốn 19 tháng giêng, Bình Sở năm ba, Văn Thư Nguyệt xuất giá, đoàn đưa dâu dài nườm nượp chấn động cả Tứ Phương trấn. Người người đều nói đây quả thực là một đôi thần tiên quyến lữ, nhưng tiếc thay đoạn hôn nhân này lại không có cái kết đẹp như chuyện thần trai chết yểu, trượng phu vứt cho nàng một tờ hưu thư rồi đi lấy người khác, Văn Thư Nguyệt cả ngày đều trốn ở trong nhà, chỉ biết chia sẻ cùng mẹ và em thân của Văn Điềm là Phó Hữu Cầm, nhà mẹ từng là đại gia tộc phú thương có tiếng một thời, sau thoái ẩn về Tứ Phương trấn, để lại cho con cháu đời sau tài phú nhiều không đếm xuể, nhưng Phó gia tới đời mẹ cậu thì chỉ có mỗi một cô con gái là Phó Hữu bà Phó nhất mực thương yêu đứa con gái rượu của mình, bởi vậy khi nghe tin Phó Hữu Cầm muốn gả cho Văn Bác Lễ, kẻ nghèo chỉ có hai bàn tay trắng, đương nhiên là họ không đồng Bác Lễ ở rể nhà Phó gia. Tuy vậy nhưng cũng không ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, hai vợ chồng ngọt ngào chung sống với nhau, sinh hạ một đôi long phượng thai, nhị lão Phó gia thấy vậy cũng an tâm phần nào, trước khi lâm chung đem hết gia sản truyền cho con rể, thậm chí còn cho hai đứa nhỏ theo họ là nỗi lòng của người làm cha làm mẹ, có ai mà ngờ được, kẻ bề ngoài thoạt nhìn thì như quân tử khiêm tốn, Văn Bác Lễ, sau lưng lại chính là kẻ tiểu nhân ăn cháo đá sau lời hẹn thề một kiếp một đôi người kia, Văn Bác Lễ lại lén lút ngoại tình, thậm chí còn có cả một đứa con trai riêng lớn hơn Văn Điềm những hai tháng chặt nắm đấm phía dưới tay áo, Văn Điềm khịt khịt mũi, khàn giọng nói “Tỷ tỷ hôm nay đẹp quá.”Văn Thư Nguyệt mở to mắt nhìn cậu, gương mặt giống cậu như đúc lộ ra vẻ dịu dàng, “Mới nãy mẹ có tìm em đấy, nãy giờ em chạy đi đâu vậy?”Văn Điềm nỗ lực nặn ra một nụ cười khó coi, “Em đứng trong sân hóng mát ấy mà.”“Hữu Linh về rồi à?” Hữu Linh là nhũ danh của Văn Điềm, do hồi cậu còn nhỏ, Phó Hữu Cầm cố ý đặt để dễ tay nâng một chiếc hộp gỗ, khoan thai bước lại gần, vóc người đẫy đà, da dẻ trắng hồng được bảo dưỡng tốt, cộng thêm quanh năm quen sống trong nhung lụa, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng và cài lại bằng chiếc trâm màu ngọc bích, lộ ra khí chất ung dung quý giây phút Văn Điềm nhìn thấy bà, cổ họng cậu lại bắt đầu nghèn nghẹn, thanh âm khàn khàn gọi một tiếng “Nương”.Phó Hữu Cầm bị cậu dọa sợ hết hồn, vội vàng đưa hộp gỗ cho tỳ nữ đằng sau lưng, bước vội lại ôm cậu vào lòng nhẹ nhàng dỗ dành, “Đang yên đang lành mà con sao vậy, phụ thân mới la con hả?”Văn Điềm dùng sức lắc đầu, hai tay ôm chặt lấy bà, như bé con lạc đường đã lâu tìm được đường về nhà, chôn đầu trong lòng bà khóc nức tử đang bận bịu cũng bị tiếng khóc kinh thiên động địa của cậu dọa ngừng tay, nhìn Văn Thư Nguyệt rồi lại nhìn sang Văn Điềm, vẻ mặt hoang mang chẳng biết làm Thư Nguyệt vỗ vỗ lưng cậu, nghĩ lại thấy tức cười, đứa em trai này từ nhỏ đã mềm mại đáng yêu, nhưng chưa từng thấy cậu khóc nước mắt nước mũi tèm lem như bây giờ, nhịn không được muốn chọc cậu hai câu, “Đã lớn đầu rồi, vậy mà còn hay thích khóc nhè.”Văn Điềm tuy biết bộ dạng mình rất mất mặt, nhưng suy cho cùng đột nhiên được gặp lại người thân vốn đã mất nhiều năm khiến cậu không kìm được cảm xúc vui sướng lẫn lộn với bi thường trào dâng trong đáy một hồi lâu, Văn Điềm mới miễn cưỡng nín khóc, cậu dùng tay áo quẹt nước mắt, ngẩng đầu nhìn mẫu thân và tỷ tỷ, vớ đại cái lý do hơi ngu một chút để ứng phó, “Con chỉ đang thấy…. tỷ tỷ sắp phải lập gia đình, nên mới có chút thương tâm.”“Con đó…” Phó Hữu Cầm lấy tay chọc chọc trán cậu, đáy mắt đong đầy yêu thương, “Đến khi nào mới chịu trưởng thành đây.”Văn Điềm rũ mắt che giấu cảm xúc trong lòng, mặt ngoài thì vẫn giả bộ lôi kéo ống tay áo của bà, “Nương à, người ngồi chơi với tỷ tỷ tiếp đi nha, con ra ngoài một lát đây.”Phó Hữu Cầm hỏi, “Con lại muốn đi đâu nữa? Việc cần làm ngày mai nhớ hết chưa đó?”Văn Điềm lộ ra một nụ cười, làm nũng xin tha “Nhớ rõ rồi mà, con đi tý về liền.”Phó Hữu Cầm hết cách đành buông cậu ra, “Để Đại Phúc đi với con, nhớ về sớm đó.”Văn Điềm vẫy vẫy tay, chạy vọt ra sân.“Cái thằng này thiệt là…” Phó Hữu Cầm lắc đầu, mang theo chút bất đắc dĩ xoay người vào bước khỏi cửa, nụ cười trên môi Văn Điềm tắt ngắm, cậu xoay người lại, nương theo tán cây nhìn hai mẹ con ngồi trong nhà, mẫu thân cầm hộp gỗ đặt lên tay tỷ tỷ, hai người cười cười nói nói về điều gì hít một hơi thật sâu, huyệt Thái Dương chợt trở nên đau đớn, cậu cũng không biết tại sao bỗng dưng mình lại trở về quá khứ. Trên thực tế thì mới giây trước cậu còn đang ngồi sưởi ấm trong căn nhà cũ kỹ xập xệ của mình, mẹ và chị gái đều lần lượt qua đời, cậu cũng chẳng còn thiết sống nữa, nhưng rồi lại cảm thấy không cam lòng cứ thế chết đi để cho kẻ thù được hả hê, nên cậu cố níu lấy hơi tàn mà sống, mãi đến ngày hôm ấy chợt cậu nghe có tiếng nổ vang trời, chờ khi cậu mở mắt ra lần nữa, thì phát hiện bản thân đã trở lại bốn năm trước, cách ngày Văn Thư Nguyệt xuất giá một hết đêm nay, Văn Thư Nguyệt sẽ đi lấy chồng, đầu đội mũ phượng ngồi kiệu bao người đưa gả sang nhà Tiêu ảnh Tiêu Trường Hiến tay ôm tân hoan diễu võ dương oai lướt qua đầu cậu, Văn Điềm dùng sức cắn môi, cái đau kích thích cậu ứa nước mắt, đầu óc căng thẳng cũng dần bình tĩnh lại, cậu quay đầu kiên định bước ra này, cậu tuyệt đối sẽ không để tỷ tỷ phải làm con thiêu thân lao vào hố lửa thêm tiên, Văn Điềm thay một bộ đồ bằng vải thô không mấy bắt mắt, chỉnh lại tóc tai, tìm khăn vải quấn hai vòng để che mặt, cuối cùng đội thêm một cái nón rộng vành, xong xuôi mới thăm dò xung quanh rồi lẻn ra hôn sự này tất nhiên không thể thành, nếu giờ này mà muốn từ hôn thì là chuyện không tưởng, cho nên cậu cần phải tìm cách qua hai ngõ hẻm yên tĩnh, là đường cái náo nhiệt, phố đông người qua lại, gần đây có một khu chợ, hai bên đường phố đầy ắp những quầy hàng, tiếng rao mời chào khắp các ngõ Điềm hơi thu người, lướt nhanh qua đám đông, hướng về phía đông của con phố, nơi đó là góc chết, địa điểm tụ tập ưa thích của đám lưu manh côn đồ, không chịu đi làm mà thích kết bè kết phái lắc lư khắp nơi, thu tiền bảo kê sống qua du côn này vừa vặn lại là sự trợ giúp thích hợp cho Văn hẻm tối tăm dơ bẩn, đám hán tử lôi thôi lếch thếch túm năm tụm bảy ngồi chồm hổm ở ven đương, vừa nhìn thấy Văn Điềm thì lập tức bày ra vẻ mặt lưu manh tính trước Văn Điềm cũng từng qua lại với đám người này, thừa hiểu đức hạnh của cái đám này ra sao, cậu chậm rì rì móc ra năm lượng bạc chìa trước mắt chúng, “Ba người, 20 lượng bạc, đây là tiền đặt cọc.”“Cần làm gì?” Một tên cao to bước lên phía trước, trong mắt ánh lên sự giả dối, muốn thừa cơ chụp lấy đống bạc trên tay Văn Điềm thu tay về, ánh mắt lạnh lùng nhìn gã, “Cần thêm hai người nữa.”Gã đàn ông hừ một tiếng, vẫy tay gọi hai kẻ nữa tiến lên, đều là những tên to con, “Nói đi, muốn tụi này làm gì đây?”“Đi theo ta rồi biết.” Văn Điềm tận lực nhỏ giọng giả dạng thâm trầm bí hiểm, sải chân dẫn ba người ra khỏi Phương trấn cách Nhạc Hà trấn một dãy núi, nếu muốn đi thì chỉ có hai con đường, một là đi đường do quan mở, tuy bằng phẳng nhưng lại xa, một đường khác lại khó đi hơn, phải vòng qua chỗ đám sơn tặc Tây Sơn, ít có ai dám chọn con đường thiên lĩnh là j vậy?Ngày hôm nay Văn Điềm dẫn bọn họ đi, lại là con đường thứ trung gian hai dãy núi có một con sông, sông Tứ Hộ nối liền Nhạc Hà trấn với Tứ Phương trấn, ngoại trừ những ngư dân tình cờ ngang qua đây thì chẳng còn ai ghé chỗ này là do tình cờ Văn Điềm mới biết được, bên cạnh bờ sông có một ông lão đánh đó mẫu thân lâm bệnh nặng, chính ông lão đánh cá đã chèo thuyền đưa cậu sang bờ bên kia. Văn Điềm men theo ký ức tìm đến đây, quả nhiên vẫn thấy con thuyền nhỏ nằm chỏng trơ ven đó không xa có một căn chòi lá tạm Điềm để ba tên tráng hán đứng chờ, rồi tự mình lại gõ cửa nhà lão ngư giao xong xuôi, lão ngư dân đưa bọn họ sang Nhạc Hà trấn. Dù đã chọn đường sông nhưng đoạn đường này cũng phải mất một canh giờ mới qua đến nơi, vừa sang thì sắc trời cũng sẩm tối, mơ hồ có thể nhìn thấy ánh đèn lồng lập lòe bên kia đánh cá đỗ ngay bến tàu, nơi đây là phía Đông Nam của quận Nam Minh, cách đô thành Khánh Dương khá xa, nên người dừng chân ở đây cũng ít, bến tàu nhìn như bị bỏ tiền, thương lượng để ông lão đứng đấy đợi bọn họ, Văn Điềm dẫn ba gã tráng hán đi về phía Tiêu gia tuy nói là dòng dõi thư hương nhưng nhà cũng không phải dạng giàu sang gì, phủ đệ nằm ngay sát phố chợ ồn ả, phía đối diện là xóm làng mai là ngày đại hôn, trước cổng lớn giăng đèn lồng đỏ rực, hai con sư tử đá hai bên cũng được treo tú cầu đỏ trang trí, Văn Điềm trào phúng cười cười, chỉ về phía Tiêu gia, nói với ba người “Các ngươi giúp ta đem đại thiếu Tiêu gia lôi ra đây, 20 lượng bạc chính là của các ngươi.”Văn Điềm móc ra năm lượng bạc đưa cho bọn họ, “Đây, tiền đặt cọc, sau khi xong chuyện, đưa nốt phần còn lại.”Ba tên tráng hán liếc mắt nhìn nhau, tên cầm đầu đứng ra nhận bạc, nhếch mép cười nói “Thành giao.”Văn Điềm khoang tay trước ngực, hơi cúi đầu, để vành nón che khuất ánh mắt thâm trầm của cậu khi nhìn đại môn Tiêu tiên, tên cầm đầu để hai tên còn lại thăm dò tình hình xung quanh, còn gã thì im lặng đứng ngay góc khuất tối sáng bên cạnh Văn Điềm, đánh giá tòa dinh thự trước mặt.“Nghe nói công tử Tiêu gia ngày mai sẽ kết hôn, ngươi còn bắt gã làm cái gì?”Siết chặt nắm tay phía dưới ống tay áo, Văn Điềm bất động thanh sắc, dùng thanh âm trầm thấp trả lời “Tiêu Trường Hiến không xứng với tiểu thư Văn gia.”Đại hán nở nụ cười, chà chà hai tay, tỏ vẻ thông cảm nói, “Thì ra là tranh giành tình nhân à…”“Gã ta đến rồi.” Văn Điềm ngắt lời gã, chỉ chỉ Tiêu Trường Hiến đang được nha hoàn đỡ, loạng chà loạng choạng bước về phía Trường Hiến từ bên ngoài trở về, uống hơi nhiều rượu, say tí bỉ, đi đứng ngã trái ngã phải, trong miệng thì nghêu ngao ca khúc gì đó không nghe rõ gần, Văn Điềm mới nghe rõ nội dung, giờ khắc này cậu chỉ cảm thấy muốn giết quách gã đang đứng trước mặt mình khốn này cư nhiên trước ngày đại hôn lại dám đi dạo thanh lâu! Kiếp trước bọn họ đúng thực sự là có mắt như mù mới coi kẻ này xứng làm chồng tỷ tỷ!“Thoát cái áo, cởi cái quần, mở áo yếm ra nào,…” Tiêu Trường Hiến sờ soạng khắp người tiểu nha hoàn, ra sức xoa lấy xoa để, trong miệng lại tiếp tục thốt lên mấy ca từ tục tĩu “…Này cô em kia ơi, thân em vừa trắng lại vừa mềm… ah, cưng yên nào, lại đây gia nếm thử…”Mắt thấy hai kẻ không biết xấu hổ nào đấy sắp quần nhau giữa đường phố, Văn Điềm lạnh lùng nói “Còn không mau động thủ, không muốn lấy tiền nữa phải không?”Tráng hán chà chà tay, lẩm bẩm một câu hàng này thật biết chơi, rồi hướng hai tên đồng bọn ra hiệu, hợp lại vây lấy bọn chui dao đánh ngất tiểu nha hoàn, đại hán đỡ lấy tên say rượu Tiêu Trường Hiến, ra hiệu hỏi Văn Điềm giờ làm gì nữa Điềm lạnh lùng Tiêu Trường Hiến đang kêu la gọi bậy, lần đầu tiên trong đời nảy sinh cảm giác muốn lột da lóc xương một thằng khốn cặn bã.
Reads 1,863,505Votes 140,194Parts 130Complete, First published Oct 02, 2018Table of contentsTue, Oct 2, 2018Tue, Oct 2, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Wed, Oct 10, 2018Wed, Oct 10, 2018Sat, Oct 13, 2018Sat, Oct 13, 2018Sat, Oct 13, 2018Sat, Oct 13, 2018Thu, Oct 18, 2018Thu, Oct 18, 2018Thu, Oct 18, 2018Thu, Oct 18, 2018Thu, Oct 18, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sat, Nov 10, 2018Sat, Nov 10, 2018Sat, Nov 10, 2018Sat, Nov 10, 2018Sat, Nov 10, 2018Sat, Nov 10, 2018Sat, Nov 10, 2018Sat, Nov 24, 2018Sat, Nov 24, 2018Sat, Nov 24, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Tue, Feb 19, 2019Thu, Feb 21, 2019Thu, Feb 21, 2019Wed, Feb 27, 2019Wed, Feb 27, 2019Wed, Feb 27, 2019Wed, Feb 27, 2019Wed, Feb 27, 2019Sat, Mar 2, 2019Sat, Mar 2, 2019Fri, Mar 8, 2019Fri, Mar 8, 2019Fri, Mar 8, 2019Fri, Mar 8, 2019Fri, Mar 8, 2019Fri, Mar 8, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Thu, May 30, 2019Thu, May 30, 2019Thu, May 30, 2019Thu, May 30, 2019Sun, Jun 2, 2019Sun, Jun 2, 2019Sun, Jun 2, 2019Thu, Jun 6, 2019Thu, Jun 6, 2019Thu, Jun 6, 2019Sat, Jun 8, 2019Sat, Jun 8, 2019Sat, Jun 8, 2019Sun, Jun 9, 2019Sat, Apr 25, 2020Thể loại Trọng sinh, cổ trang, ngọt ngào, ấm áp, hỗ sủng, làm giàu, chủng điền, sảng văn, có bàn tay vàng, thiên hướng trưởng thành văn, có couple phụ, lưu manh ôn nhu thê nô công x mềm manh tiểu mỹ nhân thiếu gia thụ, 1×1, HE. Couple Sở Hướng Thiên x Văn Điềm Phó Điềm Edit + Beta D Ẹ O Link wordpress ๑ↀㅅↀ๑ Văn Án Văn Điềm trên đường hộ tống tỷ tỷ thì vô tình bị người ta bắt cóc. Đám tiểu đệ hưng phấn gào rú Lão đại lão đại, tụi em mới cắp được tiểu tức phụ xinh xinh đẹp đẹp về cho ngài nè. Văn Điềm QAQ Đại đương gia Tức phụ nhi, lại đây, ta cho em xem "đại bảo bối". Gần đây Tứ Phương trấn náo nhiệt hẳn, đồn rằng tiểu công tử đẹp nức tiếng của trấn vừa mất tích nửa tháng giờ lại dắt dã nam nhân trở về. Dã nam nhân tên gọi Sở Hướng Thiên, là đầu lĩnh nhóm sơn tặc Tây Sơn, nghe đâu là một đại ma đầu giết người như ngóe. Dân chúng thổn thức không thôi, ôi tiểu công tử thực đáng thương mà... Vị công tử đáng thương nào đó trong miệng chúng dân trừng đôi mắt tròn xoe, hung dữ quát "Buổi tối cho anh ngủ ở thư phòng! !" Ngũ đại tam thô nam nhân nhất thời đen mặt. Văn Điềm bẹt bẹt môi "Anh hung dữ với em... QAQ " Tâm Sở Hướng Thiên mềm nhũn, hận không thể đem cậu nâng trong lòng bàn tay mà dụ dỗ. Thụ là một bé mít ướt đáng yêu, không lập dị, thích vừa khóc chít chít vừa làm chuyện khả ái chọc người yêu32trongsinh
Edit D Ẹ O & Beta NấmTiếp nhận sinh ý trong nhà, đây là chuyện mà Phó Điềm đã phải suy nghĩ từ rất lâu, rốt cuộc hôm nay cậu cũng nói ra ngờ cậu lại nói vậy, Phó Hữu Cầm bất ngờ, bà nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Phó Điềm là con trai bà, bà sao lại không hiểu nó, Phó Điềm vốn là một nhóc con lười nhác, không có dã tâm, tính tình lại ấm áp, nếu đem so với bạn cùng lứa ít nhiều đều ôm hoài bão chí hướng riêng thì cậu chỉ thích an phận rúc trong ổ nhỏ của bản cả Phó Điềm, cậu không thích học, cũng không ham thích chuyện kinh thương, sản nghiệp trong nhà cậu không mấy quan tâm, tuy đã mười mấy tuổi đầu, lại vẫn như một nhóc con ngây thơ yếu ớt, không sầu không lo mãi không chịu biết mình đã bảo bọc thằng bé quá kỹ, nhưng khi ngộ ra thì cũng đã muộn, ngoại trừ tiếp tục yêu thương che chở thằng bé, bà chẳng còn cách nào cho cùng gia nghiệp nhà họ bao la vô kể, coi như mặc Phó Điềm ngơ ngác cũng đủ nuôi cậu cả đời, tiêu xài hoang phí mấy đời còn không Hữu Cầm trước kia dự định là Chờ Phó Điềm đến tuổi lấy vợ, thì kiếm cho cậu một cô nương lớn tuổi chút nhưng biết lo việc gia đình an bề gia thất, hai người sống an an ổn ổn đến hết đời cũng hiện tại lại xuất hiện biến cố trong dự định của bà, Phó Điềm bất ngờ trưởng thành, thằng bé đang bước ra khỏi vòng tay che chở của chim non luôn được bà bảo hộ dưới cánh chim của mình, giờ đây đã có đủ can đảm để bước ra khỏi tổ ngắm nhìn thế giới ngoài kia.“Sao tự dưng con lại nghĩ đến điều này, không phải con nói muốn tham gia thi khoa cử sao?” Nếu muốn gánh vác gia nghiệp, khẳng định sẽ không thể thanh nhàn như bây giờ, thời gian để thở còn chẳng có chứ đừng nói là đọc sách.“Con muốn chia sẻ gánh nặng với nương.” Rủ hàng mi khẽ rung động, Phó Điềm chầm chậm lại kiên định nói “Việc học con sẽ không buông bỏ, cứ cho là bây giờ gánh vác gia nghiệp đi chăng nữa thì chỉ cần con muốn học, ắt sẽ có thời gian.”“Con cũng đã lớn rồi, con muốn được giúp người…”Phó Điềm nói mà cứ thấy oan ức, cậu nỗ lực để mình nom giống người lớn hơn, thế nhưng gần hai mươi năm trời nuôi ra cái tính nết này cũng đâu phải dễ thay trước cậu đã phí phạm những mười năm, trừ bề ngoài trưởng thành hơn thì nội tâm bên trong mọi thứ vẫn như cũ. Cũng bởi vậy, mẫu thân mới luôn coi cậu như trẻ con, không tin tưởng, càng không nỡ để cậu phải gánh vác gia nghiệp.“Nhìn con oan ức kìa.” Phó Hữu Cầm bật cười, bàn tay đặt lên đầu cậu vỗ nhè nhẹ, “Ta hiểu tâm tư của con, chờ ta giải quyết xong vụ việc lần này, rồi sẽ giao cho con cũng chưa muộn.”“Mẹ vì mệt mới phải ngã bệnh đó.” Phó Điềm ngẩng đầu, ánh mắt như đang cố chứng minh cho bà thấy mình không còn là nhãi con, “Cát thúc đã kể cho con nghe cả rồi.”“Sao ông ấy lại…” Phó Hữu Cầm hơi ngạc nhiên.“Sổ sách ở mấy cửa hàng ba ngày nay con đã kiểm xong hết.” Phó Điềm cướp lời bà “Tổng cộng năm cửa tiệm cần phải xem xét lại, ngày kia con sẽ đến Thượng Minh trấn xem thử hai cửa hàng lớn.”Nếu nói ban nãy Phó Hữu Cầm chỉ nghĩ cậu thấy mình lâm bệnh nên mới nóng lòng muốn chia sẻ cùng bà, thì bây giờ khi nghe Phó Điềm nói những lời này, bà mới nhìn thẳng vào vấn đề Phó Điềm đã đặt Điềm nghiêm túc thuật lại chuyện mấy ngày nay cho bà nghe, sau đó nói ra suy đoán cùng kế hoạch của bản thân.“Là nương đã coi thường con…”Suy đoán của Phó Điềm không khác bà là bao, ngay cả kế hoạch cũng rất chu toàn tìm không ra sơ hở, Phó Hữu Cầm khẽ thở dài, cầm lấy tay cậu mà xúc tử khi xưa nay đã bất tri bất giác mà trưởng thành mất Điềm lắc đầu, cúi người ôm lấy bà, “Người cứ ở nhà dưỡng bệnh cho tốt là được, mọi chuyện còn lại cứ giao cho con, có gì không hiểu con sẽ hỏi Cát thúc.”“Được.” Phó Hữu Cầm bị cậu ôm vào lòng, thiếu niên tuy đơn bạc, lồng ngực cậu không tính là cường tráng nhưng vẫn đủ rộng để che mưa chắn gió cho Hữu Cầm vỗ về lên lưng cậu, rồi để Thanh Bích giúp mình đem hộp trang điểm Bích giao cho bà một cái hộp trang điểm bằng gỗ tử đàn. Bảo Thanh Bích lui ra ngoài, Phó Hữu Cầm hoài niệm vuốt ve nắp hộp bóng loáng, sau đó bỏ nó vào tay Phó Điềm.“Đây là chìa khóa kho hàng, trong góc phải có đặt một lọ hoa, ở đó có giấu cửa ngầm, nếu con thấy cửa hàng đã bị thất thoát quá nhiều, cần có vốn để xoay sở, thì cứ lấy số tiền ở trong ấy mà dùng.”Phó Điềm ôm cái hộp mà trợn tròn mắt, chuyện này ngay cả kiếp trước cậu cũng chưa được hiền hòa, Phó Hữu Cầm mang theo chút hoài niệm, nhẹ nhàng xoay cơ quan trên nắp hộp, mở nó ra, lõi hộp được bọc bằng vải nhung đỏ, một chuỗi chìa khóa đồng thau cứ lẳng lặng nằm bên dáng của nó hơi hướm cổ xưa, tuy đã cũ nhưng vẫn bóng loáng như thường, thân nó lấp lánh ánh kim loại nhàn nhạt.“Đây là chìa khóa cất giữ toàn bộ số của cải mà tổ tiên đã tích góp qua từng đời để lại cho con cháu, trước đây nương không nói cho con biết… Con có trách nương không?”Tổ tiên Phó gia từng là thủ phủ cả một phương, sau thoái ẩn về Nam Minh quận, phần lớn sản nghiệp đều bị bán đổi thành tiền, chỉ bảo lưu một phần nhỏ ở Nam Minh quận, mà số tiền bán được thì để làm gia sản, không ai biết nó đã được cất giấu ở dòng chảy của thời gian, danh tiếng Phó gia cũng từ từ lắng đọng, giờ đây không còn ai biết được Phó gia của Nam Minh quận đã từng là một Phó gia phú khả địch quốc, và cũng không còn ai thương nhớ đến số gia sản khổng lồ không biết đã được chôn ở nơi đâu kia khả địch quốc giàu nứt đố đổ vách, tiền nhiều đến độ có thể so với cả một quốc giaPhó Điềm lắc đầu, cậu hoàn toàn có thể hiểu tại sao đời trước mẫu thân lại không nói cho mình biết, bởi chuyện này ngay cả Văn Bác Lễ cũng không hề hay biết. Khi mẹ con họ bị đuổi ra khỏi Phó gia, mẫu thân càng muốn đem cái bí mật này theo chôn cùng mình, Văn Bác Lễ đến chết cũng chẳng thể nào ngờ được ngay dưới mí mắt ông ta lại giấu cả một toà bảo phú khổng lồ, đối với bản chất đơn thuần của cậu đời trước, thì đó không phải một món quà hay một đặc ân, mà lại là một gánh nặng kèm theo nguy hiểm luôn rình Hữu Cầm nói “Phó gia giàu vậy đã đủ rồi, nhiều thêm nữa cũng chỉ như gấm thêu hoa, khiến tiểu nhân rình rập rắc tâm hãm hại mà thôi, nếu không phải do bất đắc dĩ, tốt nhất con đừng nên dùng đến số tiền ấy.”Tiền của không được lộ ra ngoài, Phó Điềm đương nhiên hiểu rất rõ, trên thực tế đã chứng minh cách làm này là đúng. Phó gia tại Nam Minh quận tuy được xem như cự phú, nhưng nếu đem so trên toàn Đại Sở, thì muốn tìm nhà giàu hơn họ cũng đâu phải ít. Phó gia nho nhỏ trong vô số nhà giàu xếp lớp lớp trên cả nước không quá khiến người ta phải chú nên khi chiến loạn, Tứ Phương trấn vẫn coi như an ổn, Văn Bác Lễ cũng chẳng gặp phải chuyện gì, khác với những phú hào khác trên lãnh địa của nghĩa quân, Phó Điềm từng không ít lần nghe đồn, bọn họ đều bị ép phải sung gia sản vào “quốc khố”, nếu không chịu giao sẽ bị xếp vào tội làm phản, buộc phải xét Điềm ôm khư khư lấy cái hộp trang điểm, khóa trên nắp hộp vang lên tiếng “cùm cụp” giòn giã, suy nghĩ một hồi, cậu vẫn quyết định đem chiếc hộp giao lại cho Phó Hữu Cầm, “Nếu đã không dùng được, vậy cứ để nương giữ cho chắc ăn.”Phó Hữu Cầm cười lắc đầu, đem trang điểm hộp đẩy trở về tay cậu, “Đây là thứ phải được giao cho gia chủ bảo quản, năm đó tổ phụ con qua đời mới giao cho ta, hiện tại nếu con đã chịu gánh vác gia nghiệp ta, vậy thì chiếc chìa khóa này hẳn nên giao cho con cất giữ.”Phó Điềm ôm hộp gỗ nhỏ, phảng phất như đang ôm cả một nhiệm vụ lớn lao trong lồng ngực, không giây phút nào cậu ý thức trọng trách đang đè nặng lên đôi vai mình như bây thẳng mặt mày, Phó Điềm trịnh trọng đáp, “Vâng, con sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận.”Phó Hữu Cầm vui mừng cười rộ lên, vỗ tay cậu bảo cậu mau về nghỉ sớm đi, hai người trò chuyện hồi lâu, bà cũng đã bắt đầu thấm Thư Nguyệt tiến đến dìu bà nằm xuống giường, chờ bà ngủ say, hai chị em mới đi ra gian ngoài, Phó Thư Nguyệt nhỏ giọng hỏi “Ngày kia đệ đã phải đến Thượng Minh trấn rồi sao?”Phó Điềm gật đầu, kể sơ kế hoạch của mình, thấy còn những người khác nữa sẽ đi cùng cậu, Phó Thư Nguyệt mới thoáng yên tâm tỷ đệ ngồi nhỏ giọng trò chuyện cùng nhau một hồi rồi chia tay, Phó Điềm ôm hộp gỗ đi về phòng thẳng ôm cái hộp về nhà, Phó Điềm nhìn dáo dát quanh phòng, cuối cùng vẫn quyết định nhét nó vào hộc âm tường, cất chung chỗ với kho bạc nhỏ.…Một đêm vô sau là ngày nghỉ, Phó Điềm vẫn dậy từ sớm, bảo Phó Cát đưa thông tin tiểu sử của hai quản sự ở Thượng Minh trấn cho cậu mai là phải đi Thượng Minh trấn, cậu muốn tận lực nắm bắt thêm chút thông tin hữu Kiều và Thường Hỉ đã ra ngoài mua đồ, Sở Hướng Thiên và Chu Truyện Thanh rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, đành phơi mỏ ở sân ngồi đánh sáng sớm đến tối mò, chém giết mấy trăm trận, mắt thấy mặt trời cũng đã lặn, mà người trong thư phòng vẫn đang chăm chú xem công văn, Sở Hướng Thiên thả con cờ trong tay xuống, chuẩn bị túm tiểu thiếu gia về nghỉ Truyện Thanh bị bỏ rơi mà tức hằn đầy gân xanh trên trán, chơi nguyên ngày, hiếm lắm y mới sắp thắng được một ván, ngờ đâu tên kia lại không nói không rằng chạy mất dạng, rặt cái thứ thấy sắc bỏ bạn, chơi cờ không có Hướng Thiên nào có rảnh ngồi mà quản y nghĩ gì, hắn gõ cửa đi vào, thấy tiểu thiếu gia cũng đang ngẩng đầu nhìn mình, cúi người xoa xoa gò má cậu, “Đã muộn lắm rồi, nên về nghỉ ngơi thôi.”Phó Điềm vẫn còn một khúc chưa xem xong, đẩy tay Sở Hướng Thiên ra xa, bĩu môi thầm thì lừa gạt hắn, “Ừ ừ, xong ngay đây mà.”Nói rồi lại vùi đầu tiếp tục xem công Hướng Thiên “…”Móa, càng ngày tiểu thiếu gia càng không coi lời hắn nói ra cái đinh gì rồi.
download download download anh-ay-goi-toi- download download download download anh-trai-em-van-luon-thic download ba-xa-ngot-ngao-hang-ti-am-ap-ket-hon-nga download download download ban-tay-vang download ban-trai-c download bao-boi-ng download bat-diet-long download bat-diet-tha download be-con-xin-dung- download binh-tinh-anh-co-the-1 download boi-vi-anh-la-do-da download boss-hung download ca-trich-em-yeu- download cach-trong-ghep-hoa-d download cau-chuyen-xua-mau-cho-cua-mot- download cay- download cay- download 1, cha-con-tranh-sung-m download ch download chang-re-da download chang-re-quyen-th download chang-re-si download chang-y-ta-dang-thuong-va download chap-niem-tinh-yeu-ong-xa-qua-tu download download download chien-than-cuong-p download chien-than-ph download chien-than download download chinh-sua-lai-cau-hinh-toi-tro-thanh-my download choc-tuc-vo-yeu-mua-mot-tang-mot-24 download 1, choc-tuc-vo download chu-la-cua-em download chung-cuc-toan-nang-he- download co-ay-rat-dang-yeu-diep-vo download co- download co-gai-mac-am download co-giao-a-la download download co-nang-qu download download co-sao-noi-k download download co-vo-gia-ngoc-cua-t download co-vo-than-bi-muon-chay-dau-280 download con-dau-t download con-duong-di download cong-chua- download cong-sinh-chi- download cuc download cung- download cung-khuyet-co-giai download cung-me-tam-ky_q download cung-ngay-ly-hon-voi-dai-lao-toi-bien-nho-7 download cung-troi-voi download cuoc-chien-gi download cuoc-song-co-the-vo-van-hon-nua- download cuoc-song download cuoi-nhanh-voi-thieu-g download cuop-tinh-tong-giam-doc download download dai-gioi- download da download download download dang-cap- download dan download download download de-nhat-tuong-cong-nga download den-long-h download dep-qua-cung-nguy-hiem-sinh-vie download download download doa-hong-day-gai-va-tong-giam-doc-lanh- download download doan-ngot-tin download doan-van-h download doat-vo-co-gai-yeu-phai-e download d download do download doc-tr download dong-hoc-khong download dong-nh download download dung-dong-vao-kich-ban-cua-toi-2 download dun download download duoc-chong download download download em-la-vi-hon-the-cu download faraway-bl download ga-cho-mot-toa-thanh-hoang download gap-anh-la-su- download download download download download download giong-nhu-mot-giac download giup-ba-cua-lai-me- download hac-hoa-th download han-thich_quyen download han-thuy-d download hanh-trinh-cuop-dau-hu-cua-tieu- download download ho-lang-c download download ho download download hoa-ra-chung-ta-van download hoang-de-ngam-cua-tieu- download download hoang-h download download hon-nhan-ngot-ngao-ong-xa-sieu-cap-cung-c download huyen download huyet-th download download ket-hon-am- download khai-truong-nguoi-tai-trong-cua-hang-lao-ban-co-uc-diem download download khi-nam-tieu-tuong download khi-phach-thanh-chu-soa-da download download khoe-mieng-cua-cau-t download download khuynh-than download kieu-sung-v download download kinh-thien- download lac-mat-co-dau-xung-hi-15 download lam-sao-de-dung-than-the-om-yeu-cong-luoc-muc- download lang-dang-giang-ho-chi-am-tuong-tu_quy download download lanh-thieu-theo-du download lay-nham-chong-dai- download download download ma-vuong-sieu-cuong-cua-the-gioi download manh-long-ngu- download manh-long-sung-ai-the-lao-dai-xin-kie download manh-me-chiem- download download mat-the-trong-sinh-chi-dao-ho download mat-the-trong-sinh-chi download mat-troi-mo download mau-xuyen-nhat-ky-luan-hoi-cua-hai download may-nguoi-bi-dien-ha-toi-gan-ta-lam-gi-tay-nguoi-dat-o-dau-v download download download download me-vo-khong-loi-ve download mi-hau-hi-lanh-h download download moi-lan-ghi-ban-deu- download moi download mot-lan-gap-go-t download download mot-thai-hai-bao-giam-doc-hang-ti-yeu-vo-tan-xuong- download download n download nam-than-o-phong-ben-c download download neu-khong-de-duoc-anh-co-bo-em- download neu-ki download download download download download download download download ngon-song-t download download n download nguoi-chim-tiet-thao-cac-nguoi-dau-mat download download ng download nguoi-me-vi-thanh download nguoi-thua-ke-co download nguoi-trong-van-me download nguoi-yeu-ha download download download download download nhat-pha download nho-dang-ghet-em-da download download nu-c download nu-chu-to-ve-nang-khong download nu- download download nuong-tu- download om-toi-nhe-co-gai-be download ong-bo-thieu-soai download ong-xa-chuan-so download ong-xa-cua-toi-la-dai download download download pha-vo-truye download phan-4-trong-sinh-chi-giai-tri-ton download phan-than-he-t download phi-ho-t download phi-thuong-doc-sung-nu-nhan-cua-tan-bao-vuong download phi-thuong-quan-co-nu-dac-cong-hoang-phi-tuyet download download q download qua download quang-chi-tu_qu download download download download resident download download download rot-cuoc-la-a download download sau-khi-bo-roi-muoi-vi-nam-chinh-toi-chay-tron-tha download sau-khi-trung-sinh-bon-nguoi-anh-deu-cung-chie download sau-khi-yeu-tham-b download download su-an-ba download su-thuong-toi-cuong-su-huynh_quy download su-thuon download sung-hau- download sung-phi-nghien-nuong-tu-bon-vuong-chin-roi_q download ta-la-thuc download ta-tuy download download tan-an-quy-su-551663_quye download tan-an-quy-su-744190_q download download download ten-phong-dang-dang- download tham-do-bach-bao-d download download than download than download download download the-tears-o download thi-quan-thu_qu download t download thich-khach-vo download thien-tai-cuong download thien-y-doc- download thiet-thu-tru download thieu-gia-ngong-cuong download download thieu-soai download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi download download download thoi-nien-thieu-khong-t download t download t download thuong-tuong-ta- download tien-dinh-phong-d download tien-lo-tranh-p download tien-tra-qu download tien-vo-truye download tieu-tuong download tinh-lac-ngung-tha download tinh- download download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan download toi-ph download toi download tong-giam download tong-tai-anh-nhan-nham-nguoi-roi download tong-tai-anh-nhan-nham-ngu download tong-tai-daddy-khong-th download tong- download tong-tai download tong-tai-truy-the-co-vo-cu-va-dua-con-thien download tra-nam-luon-co-t download download tro-ng-sinh download tro-ve-nam download trong-sinh-de-den-be download trong-sinh download trung-sinh-sieu-sao-vo-yeu-cua-am-da-de-vuon download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_q download t download truyen-he-thong-tu-luyen-toan- download tu-dai-my download tu-la-vu-t download tu-tieu-tam-bien-ti download tu-tong-tai-bac-ty-thanh-ke-an- download tui-khoc-nho-cung-voi-quy-ngai-nong- download tuong-kien-hoan_quy download download download tuyet-che-la download download van-da-chi download van-de- download van-yeu-c download vat-hi-sinh-tu-ch download vi-han-m download viet-ma-tan-luc_q download download download download 1, vo-yeu-bao-boi-cua-lu download vo-ye download vo-yeu-kho-thuan-phuc_lanh-dam download vo-yeu-nha-thu-truong-2 download download download download download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-nhanh-thuc-hien-nguyen-vong-cua- download xuyen-v download xuyen-viet-chi-boi-th download xuyen-viet-chung-dien-chi-man-duong-xuan-duong-xu download yen-chi-thuon download download ye download yeu-lai-t download yunja download download
Editor D Ẹ OSau đại điển là yến tiệc, Phó Điềm và Sở Hướng Thiên đều là nam, không nhất thiết phải tiến vào động phòng, cả hai đều ở ngoài chúc rượu. Ngày thường Sở Hướng Thiên tụ không ít nghiệp, nay là ngày vui, mọi người đều dám cá hắn sẽ không từ chối, liền đua nhau rót biệt là đám bạn thân Chu Truyện Thanh, đây có thể coi là một cơ hội hiếm có khó tìm để tính sổ thù cũ hận mới, không chỉ riêng Sở Hướng Thiên, ngay cả Phó Điềm cũng bị chuốc rượu. Tửu lượng của Phó Điềm không cao, mới một bình đã bắt đầu choáng, Sở Hướng Thiên không thể làm gì khác hơn là chặn rượu giúp cậu. Uống mãi, cuối cùng cả hai đều say tí bỉ nằm vật trên bàn không nhúc nhích nổi, khiến cả đám bạn thân đùa quá trớn chột dạ tha người về tân phòng là nơi Sở Hướng Thiên đã từng ở khi còn ở trong cung, khắp phòng treo hồng trù, trên cửa sổ dán chữ “Hỷ” đỏ, đốt ánh nến, ngập tràn hương vị hân hoan ngày tân người đưa hai tân lang đã say như chết vào phòng, cũng ngại không dám nháo động phòng nữa, thi nhau chạy như bọn họ đi hết, Sở Hướng Thiên vốn say khướt nhếch mép cười, đứng dậy khóa trái cửa phòng, sau đó đốt ngọn nến long phượng to gần bằng nắm tay trẻ đỏ cháy bập bùng, ấm áp và vui tươi, Sở Hướng Thiên tiện tay vắt ngoại bào lên ghế, chậm rãi đi đến chỗ Phó Điềm đang ngồi dựa ở đầu Điềm say, đầu óc mơ mơ màng màng, ráng lắm mới nhớ được hôm nay là ngày gì, tự ép mình phải tỉnh Hướng Thiên nhìn vào đôi mắt mông lung đầy sương của cậu, tâm hắn cũng trở nên mềm nhũn, nhấc cằm cậu khẽ ấn một chiếc Điềm đáp lại trong vô thức, nơi cổ họng phát ra tiếng nức nở như thú con, Sở Hướng Thiên thoáng lui về sau, đôi mắt tối tăm nhìn vào cặp ngươi mông lung của cậu, tình ý cuộn được hôn thỏa thích, Phó Điềm thắc mắc ngoẹo cổ, ngón tay siết lấy vạt áo hắn, lơ mơ nói, “Động phòng…”Sở Hướng Thiên chợt nở nụ cười, xốc chăn đỏ, bọc lấy cả hai… Nến long phượng trên bàn vẫn lặng lẽ cháy, thi thoảng bấc đèn sẽ lách tách ánh lên vài tia lửa nhỏ, một đêm nồng thoáng qua sớm hôm sau, Phó Điềm xoa eo mỏi yếu ớt oán giận, “Em đã nói không rồi mà…”Kẻ đầu xỏ ân cần xoa eo cho tiểu thiếu gia, giọng hắn thấm đẫm ý cười, “Ừ, lần sau ta sẽ nhẹ nhàng hơn.”Phó Điềm bất mãn đạp hắn, giục hắn nhanh lên, “Tý còn phải đi thỉnh an thái hậu… Mẫu hậu nữa đó, không mau sẽ bị muộn.”“Mẫu hậu không quan tâm ba cái hình thức này đâu, với cả, làm gì có ai mới sáng sớm sau đêm tân hôn đã vội đi thỉnh an…” Sở Hướng Thiên chậc lưỡi, cực kỳ muốn ôm tiểu thiếu gia ngủ thẳng một giấc đến khi mặt trời lên nhiên, Phó Điềm nào có chịu, tuy thái hậu khoan dung, nhưng cậu cũng đâu thể không biết phép tắc như thế được, dẫu sao bọn cậu cũng đang ở trong cung, ngủ đến giữa trưa mới dậy thì còn ra thể thống Hướng Thiên đành phải theo, hai người cùng đến Trường Thọ cung thỉnh cung nữ thông báo, thái hậu rất ngạc nhiên, mãi khi thấy vẻ mặt không tình nguyện của tiểu nhi tử, bà mới hiểu ra là do Phó Điềm có thầm vui mừng, uống trà Phó Điềm dâng, nghe cậu đổi giọng gọi một tiếng mẫu hậu, cảm thấy có chàng rể như vầy cũng thực thỏa mãn, bà túm người lại ngồi bên cạnh, để Vương ma ma cầm quà mà bà đã chuẩn bị ma ma nâng một chiếc hộp gỗ lim đến, thái hậu nhét vào nó vào tay Phó Điềm, “Con mở ra xem thử đi, đây đều là những thứ ta được hiếu kính, con cứ chọn cái mình thích rồi để thợ trong cung đánh thành bội sức trang sức đeo ở đai áo.”Phó Điềm mở hộp ra, trong hộp đầy ắp những bảo thạch to nhỏ, mỗi một cái đều trong suốt bóng loáng, cái nhỏ nhất cũng phải cỡ trứng chim bồ định khước từ theo bản năng, nhưng khi nhìn nụ cười của thái hậu thì dừng lại, cậu hơi do dự, rồi vẫn ngượng ngùng tiếp nhận, “Cảm ơn mẫu hậu.”Đuôi mắt hằn vết chân chim của thái hậu cũng chứa đựng ý cười, bà vỗ vỗ bờ vai cậu đầy vui mừng “Con ngoan.”Cầm lễ vật thái hậu ban, Phó Điềm và Sở Hướng Thiên cùng về Hầu phủ gặp Phó Hữu Hữu Cầm vừa nhìn thấy bọn họ cũng bất ngờ không thôi. Phó Điềm hiểu hàm ý đằng sau đôi mắt đầy ngạc nhiên của bà, hai gò má ửng đỏ, lén lút đưa tay ra sau lưng Sở Hướng Thiên nhéo một cái đau Hướng Thiên đau đến hít hà, song lúc Phó Hữu Cầm quay đầu nhìn, hắn cũng chỉ có thể nhẫn nhịn nở nụ cười người đến chính đường ngồi, Sở Hướng Thiên hiếm khi quy củ nâng chén kính trà cho Phó Hữu đổi xưng hô rất tự nhiên, không chút ngượng ngập Hữu Cầm cười đáp, đưa hắn một hồng bao nặng trịch rồi dặn dò vài câu, sau đó ba người mới vui vẻ cùng dùng bữa sáng.***Sau ngày đại hôn, Sở Hướng Thiên danh chính ngôn thuận chuyển vào Khang Nhạc hầu phủ, ở tại cùng một gian phòng với Khang Nhạc Hầu. Vốn khi trước, nhiều người còn thầm suy đoán Khang Nhạc hầu sẽ “gả” vào Dục vương phủ, dẫu sao Dục vương cũng đường đường là Chiến Thần, há có thể cam tâm làm người chịu tiếc đã để họ thất vọng, một đạo thánh chỉ được hạ xuống, hoàng đế ban hôn, ngay cả hôn lễ đại điển cũng được cử hành trong cung, khiến biết bao người phải rớt cằm, đồng thời cũng gia tăng hiểu biết của họ về địa vị của Khang Nhạc phi ai đó bị đập đầu, bằng không đều sẽ rõ cả hoàng thất đều đang làm chỗ dựa cho Khang Nhạc thế gia tại Khánh Dương cùng xếp Khang Nhạc hầu lên ngang hàng với Dục vương—— không thể chọc. Nào ngờ chỉ mấy ngày sau, bọn họ lại nghe tin Dục vương đã cho di dời toàn bộ của cải đến Khang Nhạc hầu phủ, Dục vương phủ chính thức bị bỏ không, ngay cả quản gia vương phủ là Lý Đức Thuận cũng theo đến Hầu phủ hầu mới là điều chân chính khiến mọi người phải mở mang tầm mắt, cảm thán Dục vương quả cưng chiều người nọ như đặt ngay đầu quả tim, không nỡ để Khang Nhạc hầu phải chịu chút oan ức thế gia vội về dặn dò hậu bối, cố gắng tạo mối quan hệ tốt với Khang Nhạc hầu, nếu thực sự không được thì cũng đừng trở mặt, hậu quả của việc đắc tội với Khang Nhạc hầu còn đáng sợ hơn đắc tội Dục vương gấp ngàn nhiên những điều trên chỉ được các thế gia ngầm lưu truyền, Phó Điềm không hề hay biết, thành hôn xong, cậu và Sở Hướng Thiên dính nhau mấy ngày, sau đó lại tiếp tục bắt tay xử lý chuyện cửa hàng vì vụ lúa xuân đã được thu nửa năm nay thời tiết không hề chuyển biến theo chiều hướng tích cực, hơn sáu tháng trời chỉ đỗ hai ba trận mưa, thậm chí có nơi trời còn chưa mưa giọt nào, cũng may mấy năm trước triều định đã cho khai thông kênh đào, không ít địa phương cũng tích cực đào thông mương máng, đập nước cũng trữ được một lượng, miễn cưỡng bảo đảm mùa màng không chết hàng gạo ở các nơi lần lượt báo tin, giống lúa mới phát triển rất tốt, dù thiếu nước khô cằn vẫn trưởng thành được. Đến đầu tháng bảy, quan viên các địa phương cũng đưa tin mừng, phàm những nơi trồng loại thóc mới, đều sẽ được mùa. Đây là tin vui lớn nhất trong ba năm hạn hán!Bách tính nơi nơi nhảy cẫng trong hân hoan, bóng tối đè nặng trên đầu vai được xua tan, được mùa tất có hi vọng, mọi nhà nâng những hạt thóc mới mừng phát khóc, không khí còn vui hơn cả ngày nhiên, mặc dù nạn thiên tai đã được xoa dịu, nhưng phạm vi ảnh hưởng của nó quá rộng, nhóm thóc đầu tiên không phải ở đâu cũng có, vẫn còn những quận huyện hẻo lánh phải giãy dụa cầu thượng triệu Phó Điềm và Sở Hướng Thiên vào cung một lần nữa—— Thương lượng về 100 vạn lượng quân lương mà Phó Điềm đã cống khi đến biên quan, Phó Điềm từng nhờ cậy Phó Hữu Cầm về lại nhà cũ Phó gia để lấy vàng bạc trong mật thất quyên làm quân lương, chả là sau này thuận lợi tìm được Sở Hướng Thiên, chiến tranh cũng kết thúc, ban thưởng tướng sĩ còn lại hơn phân nửa, Sở Phượng Nguyên ngỏ ý muốn đem số tiền còn lại đi giúp dân chúng vượt qua thiên y cũng không muốn lấy không của Phó Điềm như thế, quốc khố hiện đã cạn, y bất đắc dĩ mượn dùng, song y vẫn muốn tỏ rõ thái độ, bởi vậy mới triệu hai người vào cung một của Sở Phượng Nguyên là số tiền một trăm vạn lượng sẽ được tính như cho Hộ bộ mượn tạm, ngày sau quốc khố dồi dào sẽ hoàn trả lại cho Phó Điềm.“Số tiền ngươi quyên tặng trẫm không muốn mượn không như thế. Từ lúc hạn hán bắt đầu tới nay, Hữu Linh và cả cửa hàng gạo Phó gia đã cống hiến rất nhiều cho bách tính Đại Sở ta, thân là tấm gương của thiên hạ, sau này gạo trong cung đều sẽ được chọn mua từ cửa hàng gạo Phó gia, quan phủ các nơi cũng sẽ ưu tiên lựa chọn nơi đây.”Y trầm ngâm một hồi rồi bổ sung “Ban thưởng bảng hiệu “Hoàng thương Đại Sở”, miễn giảm thuế hàng năm một thành.”Không ngờ Phó Điềm vừa nghe xong lại lắc đầu cự tuyệt “Một trăm vạn lượng ấy là của tổ tiên để lại, Phó gia đời đời chưa từng dùng đến, nay cống hiến để cứu giúp bách tính là chuyện nên làm, thần đệ chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ đòi lại.”“Hơn nữa, cửa hàng gạo Phó gia có thể được hoàng thượng tán dương, đã là một vinh hạnh lớn lao, thần quyên số bạc đó vì muốn cứu vớt cuộc sống của dân chúng, hoàng thượng không cần phải quá bận lòng.”Cậu nói hết sức thành khẩn, thực sự không hề có ý định đòi lại số bạc kia, Sở Phượng Nguyên nhìn cậu chăm chú, thật lâu sau mới thở dài, vỗ vai Sở Hướng Thiên, cảm thán nói “Mẫu hậu nói quả không sai, đệ là đứa có phúc.”Sở Hướng Thiên cười đắc ý, nắm lấy tay Phó Phượng Nguyên cũng lười nhìn đệ đệ cười tít mắt, quay đầu ôn hòa nói với Phó Điềm “Số bạc kia không hề nhỏ, trẫm cho ngươi năm ngày để suy nghĩ cẩn thận, Hộ bộ Thượng thư sẽ chuẩn bị giấy vay nợ kỹ càng, nếu ngươi đổi ý, thì cứ phái người đến lấy.”“Còn nếu ngươi thực sự không cần…” Sở Phượng Nguyên cười nói “Trẫm cũng sẽ không bạc đãi người nhà, thuế của cửa hàng gạo Phó gia được miễn thêm ba thành.”Phó Điềm lắc đầu, “Không nhất thiết phải cân nhắc, thần đệ cảm ơn ân điển của hoàng thượng.”Sở Phượng Nguyên bật cười, nhìn cậu nghiêm túc như thế, bất chấp ánh mắt như muốn ăn thịt người của đệ đệ, xoa xoa đỉnh đầu cậu, “Ngươi là một đứa trẻ ngoan, Phượng Chương có thể gặp được ngươi là may mắn của nó, cũng là may mắn của Đại Sở.”Sở Hướng Thiên không nhịn nữa, hắn kéo người về, hấp tấp nói “Nếu không còn chuyện gì nữa thì xin phép hoàng huynh, bọn đệ về trước.”Sở Phượng Nguyên cười híp mắt nhìn hắn, ôn hòa nói với Phó Điềm “Nếu Hữu Linh có rảnh thì nhớ tiến cung thường xuyên, mẫu hậu hay nhắc đến đệ lắm đấy.”Phó Điềm ngoan ngoãn “Dạ”, lại bị Sở Hướng Thiên đang cực kỳ không vui tha đi đường về, Sở Hướng Thiên vò vò đầu Phó Điềm, đến mức búi tóc trên đầu cậu sắp tán loạn, Phó Điềm mới mất kiên nhẫn đạp hắn, “Anh làm sao vậy?”Sở Hướng Thiên khịt mũi, “Đừng nghe hoàng huynh nói, không có chuyện gì thì đừng vào cung làm gì.”Phó Điềm lơ ngơ, “Tại sao?”Cậu và Sở Hướng Thiên đã thành hôn, cũng đã gọi thái hậu là mẫu hậu, cậu cảm thấy mình hẳn nên thường xuyên đến vấn an thái hậu mới phải, không hiểu tại sao Sở Hướng Thiên lại ăn dấm chua lung Sở Hướng Thiên vặn vèo, hồi sau mới không tình nguyện nói “Mẫu hậu đang tính đến chuyện cho hai ta kiếm cháu.”Phó Điềm “…”Cậu hoang mang trong giây lát, ngơ ngác hỏi “Cháu gì cơ?”Sở Hướng Thiên nhét cậu vào trong xe ngựa, hôn cậu một cái, “Thì là con để nối dõi tông đường.”Phó Điềm choáng váng đầu óc, “Nhưng mà chúng ta…”Sở Hướng Thiên xấu xa sờ sờ bụng cậu “Chi bằng em sinh cho ta một đứa? Để mẫu hậu khỏi ý kiến nữa.”Mặt Phó Điềm đỏ lên, giận dỗi đánh hắn, “Anh đừng có nói vớ vẩn.”Sở Hướng Thiên vẫn dây dưa, “Vớ vẩn chỗ nào, tổ tiên cũng từng sinh một đứa đó thôi…” Hắn vừa nói vừa dò tay vào vạt áo cậu, khiêu khích thầm thì vào tai Phó Điềm, “Không chừng chúng ta cứ làm thêm vài lần nữa sẽ có…”Phó Điềm bị hắn chọc cho đỏ cả mặt, tốn hết công hết sức mới lôi được tay hắn ra giữ chặt, cả giận nói “Tổ tiên là hoa yêu, còn em là người!”Sở Hướng Thiên à lên trong tiếc nuối, “Thôi vậy, dù gì em vẫn còn là con nít, ta có em là đủ rồi.”Phó Điềm “……”Mặt cậu nóng như sắp bốc hỏa, thế nhưng ai kia vẫn chưa chịu tha, cứ thích dán vào tai cậu thủ thỉ những lời mập mờ khiến cậu phải thẹn thùng, giãy không thoát, chỉ đành cố gắng dời câu chuyện sang hướng đứng đắn hơn, cậu lắp ba lắp bắp nói “Thực ra… Nhận con nuôi cũng không tồi, hai đứa bé mình gặp hồi ở biên quan cũng rất ngoan.”Phó Điềm không ghét trẻ con, trái lại, trọng sinh ba năm nay, cậu đã trưởng thành hơn cả quãng đời ba mươi năm kiếp trước, trừ gia đình nhỏ của bản thân, còn nhiều thứ nữa cần cậu quan tâm. Tuy nói Phó Hữu Cầm và thái hậu đều ủng hộ bọn cậu, nhưng Phó Điềm vẫn biết, hai mẫu thân cũng hy vọng bọn họ sẽ có người nối dõi, nếu đã không thể tự mình sinh, nhận nuôi một đứa cũng là ý kiến duy nhất cần suy xét ở đây là cách nuôi dạy con trẻ, nếu đã chọn đưa đứa trẻ về nuôi, thì tất phải giáo dục nó cho đàng hoàng, chính bản thân cậu cũng đã từng bị phụ thân mình coi khinh và ghét bỏ, vậy nên cậu luôn hy vọng sẽ có một cơ hội để bù đắp tiếc nuối của bản Hướng Thiên nghe vậy lại ngây ngẩn, bản thân hắn có con cũng được mà không có cũng chẳng sao, nếu có thể, hắn càng muốn sống một cuộc đời duy mình hắn với Phó Điềm, nhưng mà thái hậu đã lớn tuổi, bà luôn lo chuyện con cháu đời sau, song bà lại không muốn tạo thêm áp lực cho Phó Điềm, nên có hai bận bà từng lén đề cập chuyện này với chỉ thuận miệng nhắc tới, nếu Phó Điềm không muốn hắn sẽ dứt khoát chặt đứt ý định của thái hậu, không ngờ suy nghĩ của Phó Điềm lại nằm ngoài cả dự liệu của cậu vào lòng, Sở Hướng Thiên cười mổ nhẹ lên má cậu, “Em thích hai đứa nhóc ở biên quan?”Phó Điềm tự nhiên dựa vào lồng ngực hắn, nghịch nghịch ngón tay hắn, “Vâng, hai đứa bé ấy trông rất hiểu chuyện, lại còn thông minh.”Sở Hướng Thiên trầm ngâm trong chốc lát, hắn nói “Thật ra lúc đại quân về Khánh Dương, ta cũng có mang hai đứa nó theo.”Phó Điềm ngạc nhiên nhìn Hướng Thiên cười, “Tâm tính của thằng bé lớn không tồi, ta vốn đang chuẩn bị nhận nó làm đồ đệ.” Nếu đã hợp nhãn duyên của Phó Điềm, vậy thì thu dưỡng cũng không sao, bớt được một chuyện phiền Điềm khá bất ngờ, nhớ cái lúc cậu chào tạm biệt chúng đêm hôm trước ngày lên đường, hồi tưởng lại vẻ tha thiết không nỡ xa rời của hai đứa bé, lòng cậu cũng trở nên mềm mại, “Vậy bây giờ hai đứa nó đang ở đâu? Chi bằng ta đón chúng về luôn đi?”Sở Hướng Thiên nhìn điệu bộ hấp tấp của cậu, cưng chiều cười cười, “Được.”Phó Điềm lại nói “Quý phủ không có quần áo với đồ dùng cho trẻ con, em phải để Cát thúc đi chuẩn bị mới được.”“Được.”“À đúng rồi, em nhớ hai anh em vẫn chưa có tên họ đàng hoàng đúng không? Đợi khi nào đón chúng về còn phải nghĩ thêm hai cái tên mới nữa…”“Được.”“Một đứa theo họ anh, một đứa theo họ em.”“Được, mọi thứ đều nghe em.”Nắng chiều buông xuống, xe ngựa chậm rãi quay đầu, hướng về đại doanh ngoài thành. Không bao lâu sau, Khang Nhạc hầu phủ có thêm hai thành viên mới, một đứa theo họ Dục vương, gọi là Sở Chiến; một đứa theo họ Khang Nhạc hầu, tên Phó Trường
ai cho anh mắng em