đau lòng vợ trước

Sản phẩm được vợ chồng diễn viên Mạnh Trường tin dùng 5. Hướng dẫn sử dụng Sản phẩm được bào chế dưới dạng viên sủi nên rất dễ sử dụng bạn chỉ cần cho viên sủi sủi vào 150ml nước, chờ sủi hoàn toàn trong nước rồi uống. Ngày uống 2 viên, mỗi lần 1 viên. Dùng buổi sáng và buổi tối sau ăn 30 phút. 6. Lưu ý khi sử dụng Cụ ông 87 tuổi vừa xuất viện đã phải nằm bên cạnh những vũng nước mưa trước sự chứng kiến của bao nhiêu người qua lại. Quá đau đớn cụ chỉ biết nhắm nghiền mắt mà hai dòng nước mắt chan chứa gương mặt. Dáng trách hơn là người con dâu sống bên trong ngôi nhà cũng kiên quyết không mở cửa và còn trả lời rằng: "Tôi mất một đêm không thể chợp mắt. Vanessa là vợ của huyền thoại bóng rổ Bryant Koke, người bị tai nạn trực thăng ở ngoại ô Los Angeles qua đời cùng trong chiếc trực thăng có 9 người. Những ngày này góa phụ Vanessa Bryant lại thêm đau lòng một lần nữa khi nhìn thấy những tấm ảnh vụ tai nạn máy bay (ảnh Tôi rất đau lòng khi chuyện đó xảy ra ngay trước khi chúng tôi kết hôn, cứ như thể cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã được xây dựng trên nền tảng của sự giả dối. Ảnh minh họa: Getty Images. Chúng tôi quen nhau khi cả hai còn đang học đại học. Tình yêu nảy nở rồi phát triển sâu đậm nên vừa ra trường là chúng tôi làm đám cưới. Gánh ve chai của người mẹ thiểu năng. Trước căn nhà chất đầy những đống ve chai. Ông Hồ Dần (54 tuổi) ngồi trên chiếc ghế bên hiên chờ vợ về. Nghe Ich Möchte Einen Neuen Mann Kennenlernen. Địa điểm trăng mật là một hòn đảo Bali cách Đài Loan thời gian bay cũng không điểm là Diêm Đằng chọn, bởi vì chuyện của công ty đều cần anh xử lý, mà đám cưới này lại rất vội vàng, cho nên thời gian trăng mật chỉ có năm ngày ngắn Vũ cũng không thèm để ý tuần trăng mật dài hay ngắn, cô vẫn rất hưng đầu tiên xuất ngoại, lần đầu tiên đi máy bay, đối với cô mà nói, cái gì cũng rất mới trọng là, Diêm Đằng ở bên cạnh cô, mặc dù biết rõ người chồng này là giả, giữa bọn họ cũng sẽ không xảy ra những tình tiết ngọt ngào, nhưng cô vẫn cảm thấy bản thân đã đủ hạnh phúc hôm qua là lễ kết hôn mà cả đời này cô cũng khó có thể quên, dưới sự chứng kiến của 100 bàn khách, cô mặc chiếc váy cưới màu trắng xinh đẹp, đeo một bộ trang sức đầy đủ bằng kim cương được Diêm Đằng dắt đi trên thảm nhìn thấy ông nội và ba mình đang ngồi ở bàn chủ trì cũng vui mừng đến bật khóc, mặc dù che giấu chân tướng với bọn họ, rất có lỗi với bọn họ, nhưng cô không hối hận với quyết định của không những không hề hối hận vì việc mình làm khế ước kết hôn với Diêm Đằng, ngược lại trong lúc chuẩn bị đám cưới, cô càng ngày càng khẳng định ý nghĩ điên cuồng của mình rất Đằng còn nói cho cô biết, Bạch Nhã Hân nhắn tin cho anh nhiều lần, cố gắng ngăn anh kết hôn, có lần thậm chí còn nói muốn tìm cô người chuẩn bị làm cô dâu này nói chuyện một chút, anh lo lắng Bạch Nhã Hân thật sự tìm cô nói chuyện, cho nên nói trước cho cô biết, để cô chuẩn bị tâm không khỏi nghĩ, rố cục thì Bạch Nhã Hân muốn thế nào?Đã không biết quý trọng tình cảm của Diêm Đằng, lại không chúc phúc anh đã tìm được hạnh phúc, người phụ nữ này thật không biết phân biệt tốt như cô không chủ động đề nghị cái khế ước hôn nhân điên cuồng này, thì rất có thể Diêm Đằng sẽ lại chịu tổn thương từ Bạch Nhã Hân một lần đùa giỡn đàn ông trong lòng bàn tay, cô tin tưởng người phụ nữ như Bạch Nhã Hân, cái gì cũng đều có thể nói ra được, chuyện gì cũng đều làm ra được."Ối!"Đột nhiên thân máy bay lay động kịch liệt một trận, cắt đứt suy nghĩ của Hiểu Vũ, cô sợ đến xanh cả mặt, nắm chặt cánh tay của Diêm Đằng."Tổng giám đốc. . . . . ." Thật là khủng khiếp, trái tim của cô suýt ngừng Đằng nghiêng người ôm chắc lấy bả vai của cô, giúp cô ổn định lại."Hiểu Vũ, em phải thay đổi gọi anh bằng tên hoặc ông xã, sẽ không ai gọi chồng của mình là Tổng giám đốc, nếu không người khác sẽ sinh nghi.""Đúng , đúng, tôi lại quên mất, nhưng, bây giờ có thể trước tiên không nói cái đó sao?" Vẻ mặt cô như đưa đám."Máy bay làm sao vậy? Làm sao vẫn rung lắc như vậy? Có phải. . . . . . sắp. . . . . . sắp rơi xuống hay không?"Ông trời tại sao không công bằng như vậy, hạnh phúc của cô cũng quá ngắn ngủi rồi. . . . . ."Tôi cho là lá gan của em rất lớn đấy." Diêm Đằng cười mỉm nói."Cái gì?" Hàm răng của cô đang run cười của anh càng sâu hơn."Nếu không, làm sao lại dám cầu hôn với tôi chứ?""Tôi. . . . . . tôi đâu có cầu hôn anh?" Cô lắp bắp nói "Tôi là. . . . . . Có lòng tốt cứu vớt anh, nếu không anh sẽ bị ma nữ vây khốn, rất đáng thương. . . . . . Tôi. . . . . . Không nhìn được người khác đáng thương nhất."Chẳng qua, sau khi bị anh dời lực chú ý đi, cô hình như không sợ ngước mắt nhìn anh đầy cảm đàn ông hoàn mỹ như anh, tại sao Bạch Nhã Hân lại không biết quý trọng? Nếu như anh thật sự là lão công của cô thì tốt biết bao. . . . . .Không cần tham lam hơn nữa, Thành Hiểu Vũ, cô tự nhủ, ít nhất bây giờ người đang ở bên cạnh anh là cô, như vậy là đủ phút sau, thân máy bay bay qua vùng rối loạn, khôi phục trạng thái bay vững vàng, cô cũng ngượng ngùng tiếp tục nắm lấy tay anh, cũng không dấu vết buông lỏng lại anh vẫn không có buông vai cô ra, dựa vào anh như vậy, cô cũng bất tri bất giác ngủ thiếp chiều đầu tiên trên đảo Bali, Hiểu Vũ bởi vì các loại nhân tố hưng phấn cùng khẩn trương quá độ, cộng thêm không quen khí hậu cùng lần đầu tiên xuất ngoại mà ngã nóng sốt, lúc thì rét run, lúc thì cả người nóng lên toát mồ hôi, nằm trên chiếc giường trong một biệt thự xa hoa không thể động, không đi đâu được, Diêm Đằng mời một bác sỹ gốc Hoa rất nổi danh đến khám và kê đơn thuốc cho cô."Mẹ. . . . . ." Ở trong mộng cô thấy người mẹ đã qua đời, cô đuổi theo thế nào cũng không đuổi kịp, vẫn cứ ở sau lưng mẹ, mở mắt liền thấy đôi mắt lo lắng của Diêm Đằng."Cô cảm thấy như thế nào?" Anh nhanh chóng nói "Bác sỹ vừa châm cứu giúp cô hạ sốt, nếu rất không thoải mái, chúng ta sẽ đến bệnh viện ngay."Dáng vẻ cô tìm mẹ trong mơ khiến anh rất đau lòng, anh càng cảm thấy có lỗi, một cô gái tốt như vậy, thế mà anh lại lợi dụng cô."Thật xin lỗi, còn khiến anh phải chăm sóc tôi. . . . . ." Hiểu Vũ hít hít lỗ mũi, bức nước mắt đã tràn đầy vành mắt lại, thân thể ốm đau để cho cô có cảm giác muốn khóc, bình thường cô không yếu ớt như vậy."Đồ ngốc, chồng chăm sóc cho vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nói xin lỗi gì chứ." Diêm Đằng nhẹ nhàng lau giọt nước mắt trên má cô đi, cố ý nói như vậy, hi vọng cô có thể phá nước mắt mỉm khoảng thời gian chuẩn bị hôn lễ này, giữa bọn họ đã sinh ra một chút biến hóa, bởi vì có quá nhiều việc cần làm việc cùng nhau, bọn họ có cơ hội thường xuyên ở bên đó, anh phát hiện cảm tình của Hiểu Vũ đối với anh. . . . . .Trước tiên không nói anh cũng không trì độn như vậy, thật ra thì Hiểu Vũ cũng hoàn toàn không biết che giấu tình cảm, cho nên anh không khó phát hiện ra, trước kia không phát hiện là bởi vì lực chú ý của anh hoàn toàn không đặt trên người cô!Sau khi anh phát hiện tình cảm của Hiểu Vũ đối với mình, anh cũng không có biện pháp sẽ coi cô như một đối tượng kết hôn theo khế ước hôn nhân đơn thuần nữa thời, cũng tìm ra lời giải nguyên nhân thật sự vì sao cô nguyện ý vì tiền mà ký khế ước hôn nhân với ra không phải là vì tiền, mà vì yêu, cô yêu anh, không biết đã bao lâu. . . . . .Sau khi biết được, tim anh bị bóp nghẹt không nói lên lời, cảm thấy cô thật ngốc, mà mình có tài đức gì để cô trả giá như vậy chứ?"Tôi cũng không phải vợ thật sự của anh. . . . . ." Hiểu Vũ lộp bộp nói xong, trong lòng có loại cảm xúc ê ẩm sáp sáp luẩn quẩn không đi, lúc đang bị bệnh cảm thụ đặc biệt rõ ràng, uổng phí bình thường cô đều đem bản thân như nữ siêu nhân mà huấn luyện, như vậy mới có thể chăm sóc một nhà già trẻ."Cho dù cô nói thế nào, thì bây giờ trên mặt luật pháp, cô chính là người vợ duy nhất của tôi, điểm này thì em không cách nào phủ nhận rồi chứ!" Ánh mắt dịu dàng của Diêm Đằng dừng lại ở trên mặt cô."Tôi không nghĩ phủ nhận. . . . . ." Giọng nói của cô nhỏ như muỗi kêu, nhịp tim như đánh sao anh lại nhìn cô như vậy chứ, như vậy, cô sẽ nghĩ linh tinh. . . . . ."Chờ chút nữa uống thuốc rồi nghỉ ngơi tiếp, bác sỹ nói cô cần nghỉ ngơi đầy đủ, bởi vì chuẩn bị kết hôn quá mệt mỏi, lại không hợp khí hậu nên mới bị bệnh."Đợi uống thuốc, cô lại hỗn loạn ngủ thiếp đêm cô sôt lại hạ sốt lại hạ, Diêm Đằng cả đêm không chợp mắt mà chăm sóc biết đã trải qua bao lâu, cô miệng khô lưỡi khô mà tỉnh lại, thấy ngoài cửa sổ trời đã tờ mờ sáng, Diêm Đằng đang ngủ thiếp ở trên ghế quý phi bên cạnh coi là cái gì? Một tuần trăng mật tốt đẹp đều bị cô làm hỏng, cô đúng là một tai họa!Cô cho là nghỉ ngơi một ngày sẽ chuyển biến tốt, không ngờ ngày thứ hai bệnh tình của cô lại nặng hơn, ngoại trừ sốt cao kéo dài, còn không ngừng ho mộng còn thấy rất lạnh, vào nửa đêm cô bừng tỉnh."Mẹ, con lạnh quá nha. . . . . . Con sắp chết. . . . . . Sắp đi tìm mẹ. . . . . ."Hiểu Vũ mở nửa tròng mắt, đèn trên tường tản ra bóng vàng mềm mại, tay của cô bị một bàn tay mạnh mẽ có lực nắm lấy."Tôi có thể lên giường ôm em ngủ sao?" Diêm Đằng hỏi giật mình."Không. . . . . . Không được, anh cách tôi xa một chút, sẽ lây cho anh.""Anh không sợ."Anh lập tức lên giường, ôm chặt cô vào trong khẽ than, không tự chủ được tiến gần vào trong ngực ngực thật thoải mái, một nơi thật an toàn, biết rõ nên đuổi anh đi, cô lại luyến tiếc, cô thật ích kỷ?Diêm Đằng ôm cô, cảm nhận được đôi tay cô vòng chắc thắt lưng của anh không muốn xa rời, anh không kiềm hãm được hôn lên tóc của cô một cái, cô giống như một con mèo nhỏ chui sâu vào trong lòng thể con gái mềm mại của cô cọ xát thân thể của anh, anh lại sinh ra phản ứng của một người đàn ông với một người phụ nữ, dục vọng lôi kéo thần kinh của anh, dục vọng đàn ông phía bụng dưỡi của anh trở lên cứng nháy mắt, ngọn lửa dục vọng thiêu đốt phần bụng dưới của anh, tay của anh bắt đầu từ từ vuốt ve qua mông của cô, phần da thịt mềm mại trơn nhẵn của cô ở giữa lưng và eo, cuối cùng che ở bầu ngực đầy đặn của cô, anh biết mình đang làm cái gì, cũng biết không nên, nhưng là anh muốn cô, cảm giác này quá cường liệt tay của Diêm Đằng chậm rãi vuốt ve bộ ngực của cô, Hiểu Vũ cảm thấy tim đập mạnh huyết mạch căng phồng, hô hấp của cô nhanh hơn, cả người nóng lên, khát vọng chuyện sẽ xảy ra sau không có tiếp không biết tại sao anh ngừng lại, nhưng hô hấp của anh rất trầm trọng, thân thể căng cứng, hiển nhiên đang cực lực khắc chế bản thật hy vọng anh không cần khắc chế bản thân như vậy, cô nguyện ý trở thành người phụ nữ của anh! Cho dù chỉ một lần cũng được. . . . . .Tay Diêm Đằng lặng lẽ dời khỏi bầu ngực nhạy cảm của cô, biến thành đơn thuần ôm lấy cô, hơn nữa chỉ là nhẹ nhàng ôm lấy, thậm chí cô còn cảm thấy giữa bọn họ còn có một khoảng cách một centimet, mà thân thể của anh cứng rắn giống như hòn không khỏi thở dài trong kệ cô khát vọng thế nào, mong đợi ra sao, anh vẫn rút lui, là bởi vì trong lòng của anh vẫn không bỏ được Bạch Nhã Hân sao?Cô, nên biết thỏa sẽ không quên đêm nay .Kết quả, Hiểu Vũ bị bệnh năm ngày, cả người gầy đi trông thấy, Diêm Đằng lùi ngày về thứ sáu, tinh thần của Hiểu Vũ tốt hơn nhiều, biết mình thế nhưng bị bệnh năm ngày, còn làm hại bọn họ không để trở lại Đài Loan đúng hẹn, cô vô cùng ảo não."Tôi hại anh lỡ việc rồi." Cô than thở, sợ anh cảm thấy cô phiền toái, vốn dĩ cô muốn làm một quả vui vẻ, lại trở thành một quả mướp đắng rồi."Đừng nói lời như vậy, công việc chẳng lẽ có thể quan trọng hơn thân thể của cô sao?" Diêm Đằng nhìn cô, thấy sắc mặt của cô khôi phục đỏ thắm, thì anh rất yên đêm trước, nhìn cô bệnh nặng như vậy, anh vẫn rất lo lắng, lại nghe thấy thời gian trước có du khách bị lây bệnh kiết lỵ tập thể ở đây, anh vẫn luôn lo lắng không cách nào để xuống giờ anh có thể an tâm rồi, nhìn nụ cười của cô đỏ thắm như vậy, ý tưởng của anh cũng có chút thay đổi, nếu như cô có năng lực vì anh mà đưa ra khế ước kết hôn, như vậy anh có thể vì cô mà làm gì đây."Hiện tại tôi đã tốt rồi, anh mau sắp xếp một chút, chúng ta nhanh chóng trở về đi!" Cô thúc giục, chỉ sợ mình sẽ liên lụy tiến độ công việc của anh, gây rắc rối cho dù bọn họ chỉ là khế ước kết hôn, cô vẫn suy nghĩ muốn làm người vợ hiền của anh. . . . . ."Anh đều sắp xếp xong xuôi hết rồi." Nụ cười của Diêm Đằng viết ở đáy mắt."Nhưng không phải trở về, mà tiếp tục lưu lại chơi, chúng ta ở đây chơi thêm mấy ngày nữa rồi trở về."Hiểu Vũ kéo dài lỗ tai."Cái gì? Anh nói cái gì?"Anh không phải là người từ trước tới giờ luôn lấy công việc làm trọng sao? Làm sao sẽ an bài như thế? Cô cho là anh vội vàng phải trở về, nhưng bở vì bệnh tình của cô nên mới không thể làm gì mà lưu bây giờ anh lại nói không trở về, muốn lưu lại chơi. . . . . ."Tiếng Trung của anh khó hiểu như vậy sao?" Anh khẽ mỉm cười."Anh cũng không muốn em đối với cái nơi được coi là Thiên đường nghỉ ngơi này, ấn tượng cũng chỉ có nằm ở trên giường ngã bệnh mà thôi."Trong nháy mắt, tâm trạng của Hiểu Vũ vui mừng đến phát run, cô vui mừng nhìn anh, không xác định hỏi "Nhưng. . . . . . Thật có thể không? Công ty làm thế nào?" Mặc dù đồ ăn ở Như Ti Phường vô cùng ngon, nhưng Hiểu Vũ lại có loại cảm giác ăn không biết ngon, nguyên nhân là do không khí là lạ, mà người làm cho không khí trở nên hết sức cổ quái lại là Diêm khỏi Như Ti Phường, cô và Diêm Đằng đứng chung một chỗ đưa mắt nhìn Hàn Kính Triết và Bạch Nhã Hân rời đi, mãi hco đến khi không nhìn thấy xe của bọn họ nữa, anh vẫn đứng thêm mấy phút mới mở cửa xe lên xe, cô cũng vội vàng lên đưa cô về nhà cũng không phải mới một hai lần, anh biết nhà cô, cho nên cô không cần chỉ đường, cũng không cần mở miệng, trong xe một mảnh trầm mặc làm người ta hít thở không thông, cô cũng bị khuôn mặt nặng nề này của anh làm sợ hãi, cô chưa từng thấy anh như ở nhà hàng anh gần như không ăn gì, hiện tại chắc hẳn còn đói bụng? Thật ra thì cô cũng vậy, bởi vì anh là lạ, nên cô cũng không có khẩu vị nên. . . . . ."Tổng giám đốc, phía trước có một quán rượu phong cách Nhật, chúng ta đi uống một chén thế nào?" Cô bạo gan hỏi, ôm lấy ý nghĩ trước sau như một của mình — dù sao thì coi như có bị cự tuyệt, cô cũng không có tổn thất gì, da mặt cô rất dày, chịu nổi sự cự tuyệt của người được đề nghị của cô, Diêm Đằng hơi trầm lúc cô cho là không có hy vọng thì anh lại lên tiếng ——"Ừ."Anh nói"Ừ" sao!Hiểu Vũ nâng mi lên, ánh mắt tỏa sáng nhìn anh, tâm tình cũng trong nháy mắt trở nên tốt nghị này xem như không đầu không đuôi, cho rằng sẽ bị anh gửi trả lại, không ngờ anh chỉ suy nghĩ một chút liền đồng ý, thật sự ra ngoài dự đoán của cô!Diêm Đằng dừng xe ở trong chỗ đỗ x even đường, quán rượu ở bên cạnh con đường lớn, nhà cô cách chỗ này cũng không xa, quẹo vào trong ngõ hẻm một cái chính là khu Tường Hòa mà cô đã khuya rồi, lối đi bộ không có ai, trong quán rượu ngược lại rất sôi nổi."Đến, ngồi ở đây đi, nơi này là vị trí cũ của tôi."Cô quen thuộc đưa Diêm Đằng vào ngồi xuống, ngay cả thực đơn cũng không cần nhìn đã gọi một cái món nướng đặc sắc của quán và một bình rượu trắng với nhân viên phục vụ đứng chờ bên cạnh."Cô rất quen thuộc?" Diêm Đằng cởi áo khoác tây trang ra, không khí ở đây rất tốt, nhưng không giống nơi mà cô sẽ thường xuyên Vũ cười tươi xán lạn."Mỗi tháng vào ngày lĩnh lương, tôi sẽ đưa ông nội cha và em trai tới ăn một bữa tiệc lớn, cũng là trong một tháng, ngày duy nhất tôi chấp nhận cho bọn họ có thể uống chút rượu, ông chủ và tôi rất quen, ông ấy sẽ tính cho tôi 70% thôi, theo giá của nhân viên đấy. . . . . ."Diêm Đằng có vẻ đăm chiêu nhìn nụ cười y hệt thạch trái cây trên khuôn mặt cô, một lúc lâu mới nói "Thư ký Thành, hoàn cảnh của cô mặc dù không quá tốt, nhưng, hình như mỗi ngày cô đều rất vui vẻ.""Bởi vì tôi cảm thấy, chỉ cần nghĩ theo chiều hướng tốt, sẽ có chuyện tốt xảy ra." Cô rót rượu cho anh, thận trọng nhìn anh một cái mới hỏi "Còn anh, Tổng giám đốc? Anh thì vì sao lại không vui?"Diêm Đằng uống một ngụm hết sạch rượu trong chén, khàn khàn nói "Bởi vì có quá nhiều chuyện phiền lòng."Hiểu Vũ cắn cắn môi, giọng nói lại càng cẩn thận hơn rồi, "Tôi biết rõ mấy dự án kiến trúc của công ty đều rất thuận lợi, ban ngày anh cũng vẫn còn tốt, thậm chí lúc chúng ta bước vào nhà hàng cũng vẫn còn tốt lắm, còn nói đùa với tôi, cho đến sau khi anh nhìn thấy cô Bạch kia thì. . . . . ."Cô chưa nói xong, bởi vì tìm không ra tính từ chính xác để hình dung phản ứng lúc đó của ứng của anh nói tức giận cũng không đúng, nói âm trầm thì có một chút, nói không vui lại giống như nhìn bề ngoài quá, cô thật sự không thể giải thích Đằng đau khổ nhếch miệng."Không ngờ cô cũng nhìn ra được."Hiểu Vũ cong môi lên."Bởi vì quá rõ ràng mà."Anh lại uống cạn mấy ly rượu mới chậm rãi nói "Nhã Hân. . . . . . Là người phụ nữ của tôi.""Cái... cái gì" Cô suýt chút thì bị sặc rượu."Có thể nói, tôi vẫn luôn giống như một chiếc bánh xe dự bị của cô ấy." Diêm Đằng lại uống hết một ly tượu trắng bởi vì buồn bã mà trở nên chua xót nữa."Anh...anh nói gì? Khụ khụ khụ khụ khụ!" Hiểu Vũ lớn tiếng , lần này cô thật sự bị sặc thầm mến anh lâu như vậy, mà anh cũng chỉ là bánh xe dự phòng của một người phụ nữ khác, điều này làm cô chịu sao nổi chứ? Cô không thể tưởng tượng, cũng không cách nào tiếp nhận!"Nhưng, có thể nói cặn kẽ một chút sao?" Cô lại rót đầy rượu cho anh, thuận tiện ra ám hiệu gọi phục vụ đưa thêm một bầu rượu hiểu rất rõ đàn ông sẽ không dễ dàng nói ra nỗi buồn khổ trong lòng, thường thường cần phải mượn một chút sức lực của rượu, thì bọn họ mới có thể buông lòng phòng cô tại sao lại biết? Bởi vì cha, ông nội, em trai của cô đều là như vậy, bình thường cắn răng gượng chống, chỉ cần uống một chút rượu, sẽ vừa khóc vừa cười nói ra hết toàn bộ phiền não trong lòng."Chúng tôi là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau. . . . . ." Diêm Đằng chậm rãi nói "Mười lăm tuổi liền nếm trái cấm, đều là lần đầu tiên của cả hai, tôi cho là, chúng tôi sẽ là bạn đời đến già rồi, tôi vẫn luôn cho là như vậy.""Mười lăm tuổi. . . . . ." Cô theo bản năng nuốt nước miếng một cái, tâm cũng lạnh ta mười lăm tuổi đã như vậy, cô đây hai mươi bốn tuổi rồi, nhưng vẫn là xử nữ, ngay cả một cuộc tình cũng chưa từng trải qua, quá kém cỏi."Sau khi lên đại học, thì cô ấy liền thay đổi." Anh khó khăn nói, "Cô ấy yêu anh Kính Triết, cô ấy nói bỗng nhiên cô ấy phát hiện bản thân thích mẫu người đàn ông thành thục hơn, người đàn ông giống như anh Kính Triết vậy.""Oh. . . . . ." Mi tâm của cô cũng nhíu lại có thể lý giải đại khái ý tưởng của Bạch Nhã Hân, giống như cô lúc này vậy, cũng không có cảm giác với những chàng trai trẻ tuổi trong công ty chút nào, trong mắt chỉ có Diêm Đằng thành thục chững chạc."Lúc ấy tôi rất khổ sở." Giọng nói của anh càng thô càng khàn càng chua chát hơn."Tôi nói với cô ấy, có một ngày, tôi cũng sẽ trở thành người đàn ông giống như anh Kính Triết như vậy, chỉ cần cho tôi thời gian. . . . . . Nhưng, cô ấy nói cô ấy đợi không được, cô ấy phải có anh Kính Triết ngay, cô ấy muốn trở thành người phụ nữ của anh Kính Triết, nếu không thì cô ấy sẽ chết mất."Làm ơn ——Hiểu Vũ nhăn mũi xem thường, người phụ nữ kia. . . . . . cái cô Bạch Nhã Hân kia hoàn toàn là háo sắc thôi! Cô ấy thật sự yêu Hàn Kính Triết sao? Hay chỉ là muốn thể nghiệm người đàn ông khác nhau mà thôi?Mặc dù cô không có kinh nghiệm tình dục, nhưng cô nhiều bạn, loại hình gì đều có, Dư Phân chính là một cô gái mê trai đẹp điển hình, mỗi lần coi trọng người đàn ông nào, đều nói không có người đàn ông đó thì chắc chắn sẽ cô thấy, Bạch Nhã Hân cũng giống như vậy mà ấy và Diêm Đằng ở chung một chỗ đã lâu, ngán, cho nên muốn đổi người đàn ông khác, cố tình Diêm Đằng lại cố chấp với tình yêu, thật sự tin tưởng chuyện hoang đường là cô ấy đột nhiên phát hiện mình yêu thích loại hình người đàn ông thành thục."Chúng tôi chia tay. . . . . ." Diêm Đằng lại uống một ly rượu, hô hấp trở nên trầm trọng."Nhưng hai năm sau, cô ấy lại quay trở lại bên cạnh tôi, cô ấy nói anh Kính Triết từ đầu đến cuối chỉ coi cô ấy như em gái, mà cô ấy lại phát hiện cô ấy vẫn còn yêu tôi."Rống ——Hiểu Vũ tức giận cau mày, cũng phiền lòng uống cạn một gái Bạch Nhã Hân này, thật sự khiến người và thần đều căm phẫn!Vứt bỏ một người đàn ông yêu cô ta như vậy, muốn đi theo đuổi một người đàn ông khác, đợi đến lúc người đàn ông kia hoàn toàn không có cảm giác gì với cô ta thì cô ta lại quay đầu tìm tình yêu cũ, thật quá sức tượng tưởng!"Tổng giám đốc, thứ cho tôi nói thẳng ——" cô nhuận nhuận môi."Cái đó, anh. . . . . . Không ngại sao? Bình thường đàn ông đều sẽ để ý. . . . . ."Cô nói không được rõ ràng, nhưng cô biết anh hiểu, hiểu cô muốn nói nhiên, anh chấn động một cái, tay cầm ly rượu nắm lại thật chặ lại buông ra, sau một lúc lâu mới mở miệng, giọng nói kia vô cùng lạnh lẽo cứng rắn ——"Tôi yêu cô ấy, bằng lòng tha thứ việc cô ấy nhất thời lạc đường, cô ấy nói cô ấy và anh Kính Triết chưa phát sinh cái gì, tôi tin tưởng con người của anh Kính Triết, giữa bọn họ là trong sạch."Rống —— làm ơn!Cô rất muốn vỗ trán một cái, bởi vì cô sắp té xỉu gái kia và Hàn Kính Triết không xảy ra chuyện gì, không có nghĩa là cô ta và người đàn ông khác cũng không hề xảy ra chuyện gì?Mà cô ta và Hàn Kính Triết không có xảy ra quan hệ là bởi vì Hàn Kính Triết không cho cô ta cơ hội, mà không phải cô ta thành thực với Diêm Đằng đến mức nào, giữ mình đến mức năm là một thời gian rất dài, chẳng lẽ anh sẽ không nghĩ tới vào lúc cô đơn Bạch Nhã Hân đã từng được sưởi ấm trogn lồng ngực của một người đàn ông khác sao?Anh muốn chung tình, muốn tin tưởng, cũng không cần như vậy chứ? Điều này hoàn toàn là lừa mình dối người!Nếu là cô, thì cô tuyệt đối sẽ không làm tổn thương anh như vậy, tuyệt đối sẽ không!"Hai năm qua, tôi vẫn luôn để cô ấy được tự do, cô bay qua Tokyo một thời gian, lại bay qua Paris một thời gian, nhưng chỉ cần trở lại Đài Loan, cô ấy sẽ ở bên cạnh tôi, làm người phụ nữ của tôi. . . . . ." Anh lay động ly rượu, ngưng mắt nhìn chất lỏng màu trắng trong ly."Tôi tự cho rằng đó là cách yêu của cô ấy, nhưng, vừa nghe thấy anh Kính Triết trở lại, cuối cùng cô ấy lại đi dây dưa với anh Kính Triết, cuối cùng tôi chỉ là bánh xe dự phòng trong tình cảm của cô ấy, cô ấy vẫn không bỏ được anh Kính Triết. . . . . ."Giọng nói trầm thấp thống khổ của anh làm lòng cô như bị nhéo một phần tình cảm không xác định, đây chính là lý do mà ngoài công việc anh luôn có một tia tịch mịch không che giấu được sao?Cô vẫn cho là bởi vì không có người thân nên anh mới có vẻ tịch mịch như vậy, thì ra sự tịch mịch của anh đều do Bạch Nhã Hân ban anh uống hết ly rượu này đến ly rượu khác..., cô cũng không ngăn trở, sẽ để cho anh Nhất Túy Giải Thiên Sầu, nói ra được nỗi khổ rồi, sẽ thoải mái hơn nhiều thở dài một cái thật sâu. . . . . . Sau khi biết tâm sự của anh, cô cũng không dễ đang khổ sở vì một người phụ nữ khác, mà cô lại đang đau lòng vì sống tất nhiên có tình si mê, hận này không liên quan đến gió cùng trăng! Rất có đạo lý!Haiz —— quan tâm anh là gió hay trăng cái gì chứ, đợi chút nữa gọi giúp anh một chiếc taxi đưa anh về nhà! Tối nay nhất định là anh không thể lái xe hôm sau vừa đến công ty, Hiểu Vũ cũng rất lo biết bí mật của Diêm Đằng! Nếu như không phải là uống say, làm sao anh có thể nói cho một thư ký nhỏ như cô cái nội tâm thống khổ của mình chứ?Mặc dù biết bí mật của anh giống như làm cho quan họ của bọn họ thân cận hơn, nhưng có thể anh hoàn toàn không muốn cho người khác biết thế giới tình cảm sâu trong nội tâm của anh! Dù sao anh cũng là cấp trên, là ông chủ, mà cô chỉ là nhân viên của anh mà thôi, như vậy giống như đã vượt qua ranh giới. . . . . ."Thư ký Thành, đang suy nghĩ gì vậy?"Giọng nói trầm ổn quen thuộc truyền vào trong tai, Hiểu Vũ ngẩng mạnh đầu lên, nhìn thấy Diêm Đằng đứng ở trước bàn làm việc của cô, lông mày đen đậm cũng ánh mắt thâm thúy có vẻ đăm chiêu đang nhìn mặt của cô không khỏi nóng lên, hoảng loạn."Không có, không có."Anh đến đây lúc nào, đi đường nào mà không hề có tiếng động vậy?"Thư ký Thành ——" Diêm Đằng nhìn cô chăm chú, chậm rãi kéo khóe miệng."Ngày hôm qua tôi luống cuống rồi, lời tôi đã nói cô hãy quên hết đi!"- - -dieendannleequuydonn- -Anh còn chưa có say đến mức quên mình và cô lúc ở quán rượu đã nói những hôm qua, không biết là do không khí hay do đối tượng là Thành Hiểu Vũ, cho nên anh mới sẽ rượu vào lời cũng không rõ nguyên nhân, nhưng anh rất hối hận mình đã nói với cô một chút chuyện không nên chỉ là thư ký của công ty, công việc của cô không bao gồm nghe anh tố khổ, nhất là một câu chuyện tình yêu như một bộ phim cấp ba, vậy mà anh lại nói cho cô biết cái tình yêu không chịu nổi đó, thật thật mất mặt."Cái đó ——" Hiểu Vũ thuận tay cầm một file giấy lên, dùng sức gõ vào đầu mình, giả bộ hồ đồ mà nói "Tôi cũng uống say, cho nên Tổng giám đốc nói gì, tôi cũng không nhớ rõ.""Cũng không cần thiết phải như vậy." Diêm Đằng không tự chủ nở nụ cười."Ý của tôi là, những gì tôi nói tối hôm qua, cô biết tôi biết là được, tôi không hy vọng có vài phóng viên tạp chí cũng biết đến."Anh trả lời hài hước để cho cô cũng yên tâm cười nói."Tổng giám đốc hãy yên tâm đi, tôi tuyệt đối sẽ giữ mồm giữ miệng, cho dù có nhiều tiền thưởng hơn, tôi cũng sẽ không nói ra.""Tôi tin cô." Anh nhìn cô thật sâu một cái, sau đó rút một cái thẻ trong tập tài liệu ra đưa cô."Lão tổng giám đốc của tập đoàn Kình Vũ tối nay có tổ chức tiệc rượu tại nhà, muốn tuyên bố việc anh Kính Triết sẽ tiếp nhận chức vụ chủ tịch tập đoàn Kình Vũ, trên đây có thời gian và địa điểm, cô đi cùng tôi."Hiểu Vũ cung kính nhận lấy vé mời."Vâng.""Cho tôi một ly cà phê." Diêm Đằng liền vào phòng làm Vũ nhìn bóng lưng cương trực của anh, lại nhìn tấm thiệp mời thiếp vàng hoa lệ. . . . . .Buổi tối sẽ gặp được Hàn Kính Triết, như vậy cũng sẽ nhìn thấy Bạch Nhã Hân sao? Nếu như lại nhìn thấy cảnh Bạch Nhã Hân dính sát bên cạnh Hàn Kính Triết, vậy Diêm Đằng sẽ như thế nào?Anh đã tìm gặp Bạch Nhã Hân nói chuyện sao? Anh không có chứ?Tối hôm qua anh đã say rồi, buổi sáng đã tới công ty, như vậy thì sẽ không có thời gian để tìm cô ấy nói mới đúng. . . . . .Đáng chết! Rõ ràng là chuyện tình yêu tay ba của người ta, sao cô lại còn phiền não hơn bọn họ thế này?Cô đó, vẫn nên phiền não tiền thuê nhà cùng tiền thuốc thang của ông nội có vẻ chân thật hơn!Tiền ơi tiền, sao tiền không thật sự rơi từ trên trời xuống chứ? Cho dù có bị nện cho bể đầu chảy máu cô cũng cam tâm tình nguyện!Buổi tối nhà họ Hàn đèn đuốc sáng trưng, trong vườn hoa cỏ sum suê, phòng khách có ba ban công thông ra ngoài, mỗi ban công có thể chứa được 7,8 người, thật khiến Hiểu Vũ mở rộng tầm giờ, khách mời gần như đều đến đông đủ, phục vụ đi qua đi lại trong phòng, quan tâm chu đáo rót rượu vang cùng sâm banh cho Vũ không ngừng quan sát khu nhà cao cấp xa hoa này, tổng cộng diện tích bên trong và bên ngoài phải đến mấy trăm mét vuông, liếc mắt nhìn khắp một cái, có một hồ bơi đúng chuẩn, còn có một sân quần vợt cùng sân nướng thịt ngoài trời, khó trách người ta muốn tổ chức tiệc rượu tại nhà, quả thật còn xa hoa hơn cả nhà hàng năm sao nhắm mắt theo đuổi đi theo phía sau Diêm Đằng, nỗ lực đóng tốt vai diễn thư ký của là lần đầu tiên cô tham gia loại tiệc rượu này cùng Diêm Đằng, công việc này vốn dĩ là thư ký Hà, hôm nay đổi thành cô may mắn được mặc vào bộ đồ dạ hội cùng đồ trang sức hàng hiệu mà bộ phận PR đưa tới, công ty còn mời chuyên gia trang điểm cho cô nên, hôm nay cô hoàn toàn giống như thay đổi thành một người khác vậy, giống như thiên kim của gia đình danh giá thường xuất hiện trong tạp chí vậy, cô còn không nhịn được len lén chụp cho mình mấy tấm hình lưu niệm ở trong phòng nghỉ của công ty nữa !Chẳng qua, đẹp thì đẹp, nhưng cô đã đói bụng bộ đồ ăn bằng bạc nguyên chất xen lẫn trong tiếng Piano tuyệt đẹp, trong không khí bay ra mùi vị làm người ta tăng thêm khẩu vị, trên bàn dài khổng lồ bằng đá cẩm thạch bày các loại đồ ăn ngon khiêu khích vị giác, không biết là mời đầu bếp của nhà hàng nào đến nấu nướng, hại cô tiết nước bọt không ngừng."Đói bụng không? Chúng ta đi qua lấy chút đồ ăn." Diêm Đằng chuyển ánh mắt nhìn cô."Vâng, được!" Những lời này, cô chờ thật lâu, thức ăn ngon ở phía trước, lại thơm như vậy, không thể ăn là một sự hành hạ rất lớn!Diêm Đằng nhìn dáng vẻ vội vàng của cô, không thể nín cười được."Đói bụng thì nói, làm sao không nói chứ? Hay là ở trước mặt tôi cần duy trì hình tượng thục nữ đây?"Nhìn nụ cười anh tuấn mê người của anh, lại nghe anh nói như vậy, lòng của Hiểu Vũ bỗng trùng cần thiết chứ! Chẳng lẽ anh cho rằng, cô thuộc loại không câu nệ không cần duy trì hình tượng trước mặt anh sao? Chính là cái gọi là anh em hoặc huynh muội gì đó?Cô vẫn rất để ý hình tượng của mình ở trong lòng anh, những lúc không cẩn thận gục xuống bàn ngủ thì không thể tranh được việc để lộ bản tính cũng thôi đi, chỉ cần ở trước mặt anh, cô sẽ nhắc nhở mình, cố gắng đoan trang một chút, văn nhã một chút, hi vọng trong mắt anh, cô là một người phụ anh vẫn không xem cô như một người phụ nữ mà đối đãi? Cho nên mới cho rằng cô không cần thiết phải duy trì hình tượng trước mặt anh. . . . . ."Làm sao thế, sao lại nhìn tôi như vậy?" Diêm Đằng cười như không cười hỏi."Không có gì." Hiểu Vũ cố giấu mất mác trong lòng, lên tinh thần, dùng giọng nhanh nhẹn nói "Thật ra thì tôi cũng không quá đói, trước khi hóa trang, tôi đã ăn lót dạ trước một chiếc bánh bao cực lớn rồi, nhưng ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức ở đây thật sự không chịu nổi, Tổng giám đốc, đó là mùi bít tết nướng than đúng không?"Nếu không thể được anh xem như một người phụ nữ, vậy hãy vui vẻ khi ở bên cạnh anh là được rồi?Cô vẫn là người tạo không khí vui vẻ trong gia đình, sau khi mẹ qua đời, cô phụ trách trêu chọc ông nội và cha vui vẻ, hiện tại cô cũng muốn trêu đùa cho anh vui, đuổi đi nỗi mất mác trong tình cảm của anh."Đúng là Bít tết nướng không sai." Diêm Đằng khẽ mỉm cười."Cô thật sự chung tình với thịt bò bít tết.""Cũng không hẳn!" Cô làm ra vẻ nghiêm trang mở to hai mắt."Tôi cũng không phải rất thích ăn thịt bò bít tết, chỉ vì thịt bò đắt tiền nhất thôi! Tới những chỗ như này, nếu ăn sẽ phải ăn tốt nhất, dù sao cũng sẽ không ăn những thứ như xúp lơ xào hay cơm chiên đặc sắc gì đó chứ, nói toạc ra thì, chính là rau xào và cơm chiên thôi, bản thân tôi cũng nấu được."Khóe miệng Diêm Đằng đột nhiên xuất hiện một chút ý cười."Thư ký Thành, có lúc quan điểm của cô luôn sẽ làm cho tôi cảm thấy mới mẻ."Bởi vì đắt nên ăn nhiều, rất có phong cách của cô thư ký này của anh thật không giống những người khác, không biết chờ sau khi thư ký Hà trả phép đi làm, anh có bỏ được để Thành Hiểu Vũ rời khỏi bên cạnh anh không?-D-I-E-N-D-A-N-L-E-E-Q-U-Y-Y-D-O-N-Khẳng định là, thiếu cô, cuộc sống của anh sẽ kém thú vị đi rất nói đến cũng buồn cười, anh bắt đầu không muốn làm việc cùng thư ký Hà nề nếp đâu ra đấy nữa rồi, lòng người thật đúng là hay thay tháng trước, anh còn cho là mình không thể thiếu đi người trợ thủ đắc lực có khả năng như thư ký Hà, còn khá coi trọng thư ký lẽ, anh có thể cân nhắc cho thư ký Hà nghỉ chăm con nhỏ 1 năm. . . . . ."Đúng rồi, quên nói cho cô, hôm nay cô rất đẹp." Anh nhìn cô, ca ngợi phát ra từ trong thâm dĩ khuôn mặt của cô rất thanh tú, mặt trái xoan nho nhỏ, còn có một đôi mắt sáng thông minh , dáng người cũng rất thon thả, bình thường không hóa trang sắc mặt đã óng ánh trong suốt rồi, trang điểm vào lại càng lộ vẻ xinh đẹp động lòng người, cộng thêm mái tóc dài hơi xoăn bình thường được buộc gọn lại lúc này tản mát ở bên cạnh thắt lưng mảnh khảnh của cô, tăng thêm ý vị phụ công ty có không ít nhân viên nam chưa lập gia đình, anh kỳ quái thế nào mà cô ngay cả một người bạn trai cũng không có? Tuổi này đúng là thời kỳ giao bạn trai gì đó, chẳng lẽ không có người nào phát hiện khối ngọc thô chưa được mài dũa này sao?"Cám ơn!" Trái tim Hiểu Vũ đập kịch liệt, trong ánh mắt gần như tràn đầy sự vui sướng, cô không khỏi kéo kéo váy."Lần đầu tiên tôi mặc loại trang phục này, hơi khó chịu, nhìn qua thật sự không quái lạ chứ, Tổng giám đốc?"Kiểu dáng bộ đồ dạ hội thật ra thì rất thanh lịch hợp mốt, màu sắc là màu trắng, cũng rất khiêm tốn, nhưng cắt may thật sự vừa người, đường cong của cơ thể lộ rõ làm cho cô có chút không được tự nhiên, mà bình thường không có thói quen đi giày cao gót nhịn, hiện tại cô phải đi đôi giày cao gót cao 5cm, cô thật sợ mình sẽ té ngã mất, bước đi run run rẩy rẩy."Không kỳ quái chút nào." Khóe miệng Diêm Đằng mỉm cười, khích lệ cô, "Cô không cần để ý đến ánh mắt của người khác, chỉ cần nghĩ cô mặc đồ lên rất đẹp, như vậy là được rồi.""Tổng giám đốc. . . . . ." Hiểu Vũ vui thích nhìn anh, cảm thấy có một trận lửa nóng từ ngực đốt nóng hai gò có biết một câu khen ngợi lơ đãng của anh sẽ làm cô buổi tối ngủ không yên?Một người đàn ông anh tuấn lại có khả năng giống như anh, chính là mơ ước từ nhỏ của những cô gái bình thường . . . . . ."Tôi tưởng ai? Hóa ra là tổng giám đốc Diêm!" Một người đàn ông cao béo mặc âu phục vẻ mặt tươi cười đi Đằng nói nhỏ với cô "Người này rất nhiều lời, sợ rằng tôi phải xã giao với anh ta rất lâu, cô hãy đi kiếm gì ăn trước đi, đừng để bị đói."Đối phương đi tới, Diêm Đằng vươn tay khách sáo bắt tay với đối phương, bắt đầu kiểu nói chuyện xã giao. Giới thiệu Ebook Tác giả Giản Anh Thể loại Ngôn Tình Nguồn Editor tu tai Trạng thái Full Chương cuối Chương 10 2Giới thiệu truyện Truyện Đau Lòng Vợ Trước là một trong những thể loại hợp đồng tình nhân đầy màu sắc, thầm mến nhưng không dám nói ra, mặc dù cô nghèo đến mức sắp bị quỷ bắt đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ mơ giấc mơ đẹp biến thành Phượng Hoàng,Thật là khó xử nhưng lại không muốn để cho đối phương được đắc ý, cô phối hợp diễn trò với anh, nói rằng cuối tháng bọn họ sẽ kết hôn! Dù là hôn nhân khế ước, cũng coi như là hoàn thành giấc mộng của cô, chẳng qua anh diễn trò lại quá giống thật,Trong buổi diễn ra hôn lễ lộng lẫy làm rất trang hoàng còn sắp xếp tuần trăng mật ở đảo, hơn lau súng cướp cò chạy đến trên giường, nhưng đó chỉ là màn kịch che mắt mọi người, hãy cùng đọc truyện để đi tìm sự thật nhé!Download Ebook Đau Lòng Vợ Trước – Giản Anh FullEbook Đau Lòng Vợ Trước – Giản Anh – Full Epub – FullEbook Đau Lòng Vợ Trước – Giản Anh – Full Prc/Mobi – FullEbook Đau Lòng Vợ Trước – Giản Anh – Full Pdf – Full Showbiz Âu Mỹ Thứ tư, 21/9/2022, 1005 GMT+7 Cựu thiên thần nội y Behati Prinsloo - người đang mang thai con thứ ba với ca sĩ Adam Levine - được cho là đang rất buồn khi chồng lộ chuyện dan díu với người phụ nữ khác. "Anh ấy thú nhận đã hành động như một tên ngốc. Dù vậy cô ấy vẫn rất đau lòng trước những gì đã xảy ra", nguồn tin thân cận với Behati Prinsloo chia sẻ trên People hôm 20/9, một ngày sau khi người mẫu 23 tuổi Sumner Stroh đăng video TikTok tiết lộ đã có cuộc tình bí mật với Adam Levine vào năm nguồn tin, cựu thiên thần nội y muốn giữ gia đình của mình sau scandal này. Adam Levine cũng đang nỗ lực để sửa sai và hàn gắn với vợ. "Anh ấy hiểu cảm xúc của vợ lúc này và đang cố gắng hết sức để làm mọi thứ tốt hơn. Anh ấy không bao giờ muốn ly hôn", nguồn tin nói. Behati Prinsloo đang mang bầu con thứ ba với Adam Levine. Một nguồn tin khác khẳng định Adam Levine "cam kết với Behati sẽ không bao giờ mắc sai lầm lần nữa và muốn giữ cuộc hôn nhân của mình".Trong tuyên bố trên Instagram cùng ngày, giọng ca Girls Like You thú nhận đã 'vượt quá giới hạn' khi tán tỉnh trên mạng với cô gái khác. Anh nói sẵn sàng chịu mọi trách nhiệm và sửa chữa sai lầm để vợ tha thứ. "Vợ và gia đình là tất cả những gì tôi quan tâm trên thế giới này", Adam viết. Người mẫu Sumner Stroh. Thủ lĩnh nhóm Maroon 5 phủ nhận ngoại tình với Sumner Stroh, chỉ tán tỉnh qua mạng. Tuy nhiên, cô gái này trả lời phỏng vấn Page Six, khẳng định đã có quan hệ xác thịt với nam ca sĩ 43 tuổi. Cô nói đã qua lại với Adam Levine khoảng một năm, sau đó ngừng liên lạc khoảng vài tháng trước khi trò chuyện trở lại vào hè năm nay. Sumner cho biết Adam còn xin phép lấy tên cô đặt cho con sắp chào đời của vợ chồng Prinsloo hiện mang bầu ở giai đoạn thứ hai của thai kỳ. Cựu người mẫu Victoria's Secret đã có hai con gái với Adam Levine là Dusty Rose 5 tuổi và Gio Grace 4 tuổi. Trong suốt cuộc hôn nhân kéo dài 8 năm, Adam Levine được biết đến là người chồng yêu chiều vợ và người cha chăm con. Trước đó, Adam thời trẻ có tiếng là sao nam đào hoa, sát gái. Adam Levine và Behati Prinsloo trong tổ ấm của họ ở Bevery Hills, Los Angeles. Hoài Vũ Convert ngocquynh520Số chương 10 chươngThể loại HE - hợp đồng hôn nhânCô thầm mến Tổng giám đốc hoàn mỹ của công ty bọn họ đã hơn hai năm,Mặc dù cô nghèo đến mức sắp bị quỷ bắt đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ mơ giấc mơ đẹp biến thành Phượng Hoàng,Nhưng, nghe một chút cái cô gái xinh đẹp mà vị Tổng giám đốc này yêu nói chính là cái gì lời nói chứ?Lại nói anh là bánh xe dự bị?! Vậy thì người thầm mến anh như cô đây là cái gì? Đinh ốc chốt trên bánh xe sao?Giận nhưng lại không muốn để cho đối phương được đắc ý, cô phối hợp diễn trò với anh, nói rằng cuối tháng bọn họ sẽ kết hôn!Dù là hôn nhân khế ước, cũng coi như là hoàn thành giấc mộng của cô, chẳng qua anh diễn trò lại quá giống thật,Hôn lễ chẳng những làm rất lớn còn sắp xếp tuần trăng mật ở đảo, hơn lau súng cướp cò chạy đến trên giường,Ngọt ngào đến khiến cô cho là hạnh phúc ở ngay bên người rồi, ai ngờ bạn gái trước của anh cũng đúng lúc này xảy ra tai nạn xe cộ,Anh bỏ cô lại đi chăm sóc bạn gái cũ, cô im lặng chịu đựng ánh mắt đồng tình của bạn bè đồng nghiệp;Anh hối hận không nhận điện thoại của bạn gái cũ, hại bạn gái cũ không thể đi được thiếu chút nữa mất đi đứa bé trong bụng,Cô không để cho anh ở tình thế khó xử, bản thân chủ động từ chức cũng ngưng hẳn quan hệ hôn nhân khế ước;Anh nói xin lỗi với cô, cô vẫn cứ nhịn xuống đau lòng cười nói tất cả đều chỉ là nam nữ hoan ái,Yêu nhiều bị tổn thương càng lớn, cô ký giấy thỏa thuận li hôn, lại cự tuyệt mười vạn tiền nuôi dưỡng anh cấp,Cho dù cô và bảo bảo trong bụng sẽ phải chịu khổ, cô cũng không cần một xu nào của anh . . . . .

đau lòng vợ trước