đại thúc tôi muốn anh

Kỷ niệm thứ 2 mà tôi nhớ nhất từ khi làm đại biểu Quốc hội, đó là khi tôi phát biểu về vấn đề: "Nhận định tham nhũng mới: Tham nhũng nhà công vụ" trong kỳ họp Quốc hội khóa XIII. Sau khi tôi phát biểu về chủ đề này, vấn đề nhà công vụ bắt đầu nóng trên Kết thúc bài "Bẩy tháng giữa những xác người" trong loạt bài bốn tác giả viết về "Đại Lộ Kinh Hoàng" xuất bản trên Thời Báo ngày 20 tháng 11, 2009, anh Nguyễn Kinh Châu viết: "Sau khi thu nhặt hết xác trên hai bãi cát dọc hai bên đoạn quốc lộ mang tên 'Đại Lộ Kinh Hoàng' và mai táng xong, anh em ST còn Trình Bác Diễn sửng sốt. "Ừ, kết hôn," Tiêu Lãng lắc tay trái trước mặt anh, nhẫn đính hôn trên ngón tay sáng lấp lánh, "Anh ấy cầu hôn, tôi đồng ý rồi.". "Chuyện này còn không nói cho tôi…..". Trình Bác Diễn thở dài, lại cười, "Chúc mừng.". "Muốn nói cho Đại thúc thượng ngộ lang chương 101 - 102. Chương 101. Hắn chưa từng có câu dẫn ai, hắn chỉ muốn cuộc sống yên bình, chính là ông trời luôn nghịch ý hắn, làm cho hắn liên tiếp bị ba người vũ nhục ! Nam nhân lắc đầu, tỏ vẻ mình không có. "Không có ?" "Tôi đang ở trong một đội với những người trẻ, tôi muốn có mặt ở World Cup nhưng cũng muốn có mặt ở vòng chung kết EURO tiếp theo", anh nói rõ. Ronaldo rất biết ơn về giải thưởng đã nhận được và nhìn lại, hài lòng với chặng đường mình đã đi qua. Ich Möchte Einen Neuen Mann Kennenlernen. Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua tấm màn mỏng chiếu vào trong phòng ngủ rộng lớn, chói mắt mà mê muội. Ngô Phàm từ trong đau đớn mà tỉnh dậy, đầu óc choáng váng giống như muốn nứt ra, hơn nữa toàn thân đều khó chịu đau nhức, nhất là nơi địa phương khó nói kia... Đau! Toàn bộ đều là đau! Sợ hãi nhìn quanh, hồi tưởng mọi chuyện tối qua, lại nhìn người nằm cạnh – cánh tay hữu lực đang chặt chẽ ôm hông y, Ngô Phàm rốt cuộc chấp nhận sự thật, rằng mình chính là đã bị xâm phạm, không tình nguyện bị tên này ép buộc làm thứ chuyện nhơ bẩn kia. Phát hiện thân thể dưới chăn đều trần như nhộng, Ngô Phàm khó nhọc nhìn khuôn mặt tuyệt luân bên cạnh. Dù nghèo khổ, nhưng y vẫn còn tôn nghiêm của một người đàn ông. Vậy mà tất cả đều đã bị tên này tước đoạt mất. Y là đàn ông, thế nhưng lại có thể ti tiện nằm dưới thân một gã đàn ông khác. Mọi chuyện đêm qua liên tục lướt qua trước mắt như một đoạn phim ghê tởm lần lượt giáng vào đầu y. Nước mắt đã không thể tiếp tục rơi, cuối cùng, lần đầu tiên trong đời Ngô Phàm hiện lên tia sát ý. Giết chết tên biến thái này, cướp lấy toàn bộ tư trang của hắn, cùng Ân nhi bỏ trốn thật xa. Sau đó dùng số tiền kia chữa bệnh cho con bé. Cuối cùng, họ sẽ được sống thật hạnh phúc trong quãng đời còn lại... Thế nhưng, ý nghĩ đó chỉ thoáng xuất hiện trong đầu Ngô Phàm liền bị bài trừ. Không được, giết người là trọng tội, cướp giật là phạm pháp, y không thể không biết liêm sỉ mà nghĩ như thế. Y cũng không phải phụ nữ, chẳng lẽ chỉ vì chút chuyện này đã muốn giết người sao? Hơn nữa, chuyện này, một khi Ân nhi biết được, nó sẽ nghĩ như thế nào về cha mình là y? Dùng sức tát vào má mình vài cái, Ngô Phàm vò tóc mình, cố gắng thanh tỉnh lại. Gỡ cánh tay bên người xuống, lại khó nhọc ngồi dậy xuống giường, nhưng mà hai chân vừa mới đứng trên mặt đất, Ngô Phàm mới phát hiện mình căn bản không thể bước đi, chân vừa bước liền đảo sang hướng khác. Vết thương nơi hậu đình lại tàn nhẫn nhắc y về sự điên cuồng đêm qua. Nhìn qua bộ Âu phục sớm đã rách nát do người lạ mặt tối qua mua cho, y biết bản thân đã bị lừa. Khẽ cụp mắt xuống thở dài – mình, phải làm gì đây? Sau hai ba phút thất thần, cuối cùng Ngô Phàm hạ một cái quyết định trốn, y phải trốn khỏi đây, trước khi tên kia thức dậy - và coi như không có chuyện gì cả. Cắn chặt răng đứng lên, gắng gượng kìm nén cơn đau nhức dưới hạ thân, Ngô Phàm từng bước tiến đến trước một cánh cửa tủ gỗ lớn. "Hô, không khoá" Y mừng rỡ than thầm, nhẹ mở ra. Bên trong toàn bộ đều là trang phục nam đã được sắp xếp ngay ngắn, dường như cùng một kích cỡ. Nhón chân lên, Ngô Phàm tuỳ tiện lấy một bộ quần áo vội mặc vào, không phát hiện chiếc áo chemise trắng kia thật lớn, đều đã phủ qua mông y; còn cái quần kia căn bản quá dài, y chỉ có thể miễn cưỡng mặc vào. Ngô Phàm lê từng bước khó nhọc đến cửa phòng, đẩy mạnh một cái, lách mình qua rời khỏi... "Cạch!" Khoảnh khắc cánh cửa vừa đóng lại, đôi mắt sắc bén của Hàn Phong chợt mở ra. Từ lúc Ngô Phàm tỉnh lại, hắn đã biết; mọi hành động của y, Hàn Phong đều đã thu hết vào đáy mắt. Hắn im lặng là muốn xem lão nam nhân kia muốn làm gì, ai biết y thế nhưng chỉ muốn rời đi, cũng không lấy mất cái gì hết. Vậy xem ra y không phải là MB, hình như cũng không phải gay. Nhưng nếu vậy, y đến đây để làm gì? Hồi tưởng về xúc cảm đêm qua, Hàn Phong liền cảm thấy mơ màng. Thực không ngờ bên trong thân thể y lại thoải mái đến vậy, thật chặt, khiến hắn lần đầu tiên không thể khống chế mà trở nên điên cuồng. Vốn nghĩ sẽ giữ tên kia lại bên cạnh lâu một chút, không nghĩ y lại chạy mất rồi. Cánh tay dài vươn đến cạnh bàn kế bên, Hàn Phong cầm điện thoại lên nhấn một dãy số. "Tôi muốn thông tin của người hôm qua, tất cả" Không đầu không đuôi nói ra một câu, hắn còn gằn giọng hai từ cuối cùng. "Vâng" Một giọng nói cực kỳ lãnh đạm vang lên trong điện thoại. Ngắt máy, đồng tử lạnh lùng của Hàn Phong nheo lại, xoáy sâu vào cánh cửa; khóe miệng hắn khẽ nhếch, tạo nên một nụ cười vô cùng quỷ dị. Hết chương 7 Rùa Thật ra Rùa cũng không muốn thúc có cái suy nghĩ điên cuồng đó đâu. Nhưng cuối cùng nghĩ lại, dù gì thúc cũng thẳng, mà trai thẳng thì làm sao có thể chấp nhận nổi chuyện này đây? Thúc còn là người đã có gia đình rồi nữa. Thử hỏi nếu bạn là thúc, bạn có giữ nổi bình tĩnh không? ?? Ps Cầu cmt xin cảm hứng T_T Hàn Phong sau khi tỉnh lại, nhìn thấy người nào đó ngủ gục bên giường bệnh của mình thì bất giác mỉm cười. Ngô Phàm cảm nhận được sự lay động của hắn cũng ngồi dậy, yên lặng nhìn Hàn Phong. "Đại thúc, ngươi không có gì muốn nói với ta?" Hàn Phong quyết định lên tiếng, phá vỡ không gian quá mức trầm mặc. Mục quang âm trầm bất định kia cứ xoáy sâu vào Ngô Phàm khiến y hoang mang, ánh mắt cụp xuống cúi đầu nhìn sàn nhà. Y vẫn là vô pháp nhìn thẳng vào hắn a. "Không cho phép cúi đầu" Hàn Phong nhíu mày giận dỗi. Hắn vươn tay nâng cằm Ngô Phàm. "Cảm... cảm ơn ngươi" Ngô Phàm tránh né sự đụng chạm của hắn, nhỏ giọng nói. Lời này của y là thực lòng. Nếu không có người này, tiểu Ân có lẽ đã... "Nếu thực lòng muốn cảm ơn thì ngẩng đầu lên" Hàn Phong gằn từng tiếng. Ngô Phàm giật mình, bàn tay vô thức nắm chặt tấm gra giường. Phải tới vài chục giây sau đó, Ngô Phàm mới chậm rãi nâng mặt, nhưng vẫn thuỷ chung không dám nhìn thẳng hắn. Hàn Phong kiên nhẫn chờ đợi, cho tới khi nhận ra y vẫn không nguyện ý nhìn hắn thì liền bùng nổ. "Đại thúc, mi rất đáng giận. Ta đã vô pháp nhẫn với mi rồi" Hắn hừ một tiếng gầm nhẹ làm Ngô Phàm sợ hãi. Y quay đầu gắng gượng nhìn thẳng vào mắt hắn, hàng mi hơi run rẩy khiến tầm mắt trở nên vô cùng xinh đẹp động lòng người. Hài lòng khi nhìn thấy hành động của Ngô Phàm, nhưng hắn vẫn chưa thấy đủ. Hắn khẽ nhếch môi "Tới đây" Hàn Phong diện vô biểu tình nói ra một câu. "Nên nhớ rõ thân phận của ngươi" Thấy Ngô Phàm vẫn bất động, hắn ác ý cười, thành công làm Ngô Phàm ngẩn người. *** Hạ Dực vừa rời đi, nụ cười trên môi Lạc Thiên chợt tắt ngấm. Hắn đứng dậy cầm lấy ly rượu khẽ nhấp rồi đi đến bên khung cửa sổ sát đất trong phòng, động tác vô cùng ưu nhã nghiêm túc nhìn ra bên ngoài. Chán ghét! Dực của hắn thực đáng giận. Chẳng lẽ trong mắt cậu lúc nào cũng chỉ có mỗi cái tên Hàn Phong đó? Vậy còn hắn, ái nhân chân chính của cậu thì sao? Phải, đúng là khi xưa hắn có dùng chút thủ đoạn để có được cậu, nhưng ông trời không nên vì thế mà trừng phạt hắn lâu đến thế, hắn chỉ là vì quá yêu thích cậu thôi mà. Bọn họ chính thức bên nhau khá lâu rồi, thế nhưng tới thời điểm này vẫn chưa có nổi một lần hẹn hò. Dực là mù quáng sùng bái Phong, cứ ôm việc vào người, suốt ngày làm làm làm, đến cả loại công việc như lái xe cũng kiêm nốt, không thèm để tâm đến hắn. Phải khó khăn lắm hắn mới nắm bắt được cơ hội ba tháng đó để hâm nóng tình cảm hai người, như thế vẫn chưa đủ sao? "Lạc Thiên, ngươi muốn ép ta?" Trong phòng làm việc, Hàn Phong phẫn nộ đập bàn, đôi mắt nheo lại nhìn Lạc Thiên. "Ta làm gì?" Không thèm nhìn Hàn Phong, Lạc Thiên tiếp tục xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên tay. "Ngươi làm gì chẳng lẽ bản thân ngươi không biết?" Hàn Phong gằn giọng. Hắn đang rất tức giận. Cái tên gia hoả trước mắt này dám dùng quyền lực cùng tiền tài ngăn chặn tất cả bác sĩ trong Black Suit, khiến hắn không thể nào tìm được bất kì thành viên nào ngoại trừ bản thân mình, hòng ép Hàn Phong đồng ý với điều kiện của hắn. Nói về Black Suit, đây là một hiệp hội quy tụ gần như tất cả bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất Thế giới, chỉ khoảng vài chục người, chuyên thực hiện những ca mổ khó và nguy hiểm. Hiệp hội có những thiết bị y tế tân tiến nhất, phục vụ cho quá trình ấy. Tuy nhiên, họ chỉ đồng ý phẫu thuật cho những người có khả năng chi trả với con số trên trời. Các thành viên được bảo mật danh tính để loại trừ khả năng sẽ bị người khác đe doạ tính mạng để buộc họ thực hiện công việc. Trùng hợp thay, Lạc Thiên là một trong những người chủ chốt của Black Suit. Khi đã qua vài ngày rồi vẫn chưa tìm được bất kì ai trong Black Suit, Hàn Phong bắt đầu nghi ngờ khẳng định có ai đó nhúng tay vào... Sực nhớ đến điệu cười của Lạc Thiên lúc bị hắn từ chối, hắn liền hiểu ra tất cả. "Ngươi biết con bé chỉ còn ba tháng mà vẫn muốn thực hiện khế ước này?" "Yên tâm, chỉ cần cho ta mượn Dực ba tháng, sau đó mọi chuyện khắc ổn thoả. Ngươi và tên đại thúc kia cũng sẽ tiếp tục chơi đùa. Ngươi quên ta là ai rồi sao?" Lạc Thiên nhếch môi khẳng định. Thinh lặng một lúc lâu, cuối cùng Hàn Phong thoả hiệp. Hắn nắm chặt tay, cắn răng gật đầu "Được, thành giao" Khi hắn định rời khỏi phòng, sau lưng lại vang lên giọng nói"Ngươi là bác sĩ, nhưng lại lấy bệnh nhân ra làm trò đùa? Lương tâm bị cẩu ăn mất rồi sao?" "Ta chỉ vì hạnh phúc sau này của mình thôi" Lạc Thiên quay đầu nháy mắt "Mà ngươi, cũng nên như thế đi" "Hừ, ta mới không bỉ ổi như ngươi" Hàn Phong liếc một cái, lướt qua hắn ra ngoài. Lặng nhớ lại tất cả, sau cùng, Lạc Thiên quay sang thu dọn đồ đạc trở về. Hắn muốn gặp Dực của hắn. Giờ không phải lúc suy nghĩ nữa, phải hành động thôi. Trong tim Dực, nhất định chỉ có thể có mỗi mình hắn. Hết chương 20 Rùa 1. Muốn tâm sự một chút... Thực sự là thúc khó bẻ quá mn ơi. Đoạn tình giữa thúc và Tình Viên quá mức ám ảnh để thúc có thể "yêu" ai khác. Thúc và Phong sẽ ở bên nhau, nhưng trong lòng thúc có ai, thì không ai biết được, kể cả Rùa... Buồn lắm, là Rùa tự đào hố chôn mình mà huhu... 2. Comt về nội dung truyện, đừng đòi chương nữa. Từ những chương H của Đại thúc, tôi muốn anh sẽ được set pass! Pass chương 6 Trans câu Yêu đam mỹ sang ngoại ngữ. Trong đó, "Yêu" => tiếng Anh, "đam mỹ" => phiên âm tiếng Trung theo bảng chữ cái abc Pass gồm 10 chữ cái, không hoa, không dấu, không cách. Sau khi giải, search gg "Đại thúc tôi muốn anh chương 6", vào đường dẫn top link tới WordPress và nhập pass. PS Những cmt làm lộ pass sẽ bị xoá không báo trước. Update 10/12/2019 Làm theo phần Giveaway cuối truyện để nhận pass nếu chưa giải được Ngay lúc Ngô Phàm quá bi thương, thiếu chút nữa đã cắt cổ tay tự sát, nghĩ muốn đi theo bước chân người vợ yêu dấu của mình, nhưng nhìn đứa trẻ đang khóc to bên cạnh, lại đành quên đi... Chôn nỗi đau vào sâu trong lòng, Ngô Phàm gắng gượng một mình chăm sóc Ngô Ân, đến mọi nơi tìm việc. Những năm này, y cùng nó vẫn bình bình ổn ổn mà vượt lên số phận. Ngô Ân dần lớn lên, trở thành một cô bé nhu thuận đáng yêu, người gặp người thích. Thấy vậy, Ngô Phàm cũng an lòng. Ngắm nhìn nụ cười của con, y lại nhớ đến Tình Viên... Đối với y, như vậy là đủ rồi. Có vài người khuyên Ngô Phàm đem đứa nhỏ không mẹ này đưa đến nhà người có năng lực nuôi để giảm bớt gánh nặng, nhưng y không đồng ý, thầm nghĩ dựa vào năng lực của mình nuôi sống bản thân và kết tinh tình yêu của y cùng Tình Viên, cho nàng có thể nhìn thấy con gái mình lớn lên, đến trường, kết hôn... Những tưởng rằng số phận đã buông tha, nhưng đột nhiên đầu năm nay, Ngô Ân lại có biểu hiện lạ. Cho đến một ngày, đột nhiên nó đang ở trường thì bị khó thở rồi té xỉu, tra ra mới biết là bị bệnh tim di truyền rất nghiêm trọng, bác sĩ bảo cần phải thay tim gấp. Nhưng chi phí cho cuộc phẫu thuật này không hề nhỏ. Đối với một tên gà trống nuôi con như Ngô Phàm thì đây là chuyện không thể nào, chỉ có thể tạm dùng những viên thuốc mệnh giá trên trời duy trì bệnh trạng. Vì thế, Ngô Phàm lao đầu vào làm việc – một ngày làm hơn mười phần công việc của người khác mỗi ngày từ sáng sớm liền dậy đi đưa báo, đưa sữa, sau đó đi khách sạn bưng chén đĩa, đến công trường khuân vác... Như thế vòng đi vòng lại mãi cho đến đêm khuya vẫn chưa dừng. Y làm rất nhiều công việc từ chào hàng thương phẩm, mua bảo hiểm, đến rửa chén dĩa, phục vụ quán... Cái gì cũng đã làm nhưng đáng sợ chính là khoảng cách với con số phẫu thuật kia vẫn như trời với đất. Một ngày của Ngô Phàm thường kết thúc trong sự mệt mỏi cùng đau nhức, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của Ngô Ân, y liền cảm thấy mọi công sức mình bỏ ra đều xứng đáng, bởi nó là kết tinh tình yêu của y cùng Tình Viên, là bảo bối quý giá nhất, là tất cả của chính y. Bệnh tình của Ngô Ân gần đây càng trở nặng. Mỗi lần nhìn vào khuôn mặt tím tái vì khó thở của nó, lòng y càng thắt lại. Nhưng con bé trời sinh nhu thuận, mỗi lần trông thấy Ngô Phàm lo lắng, nó chỉ mỉm cười an ủi y rồi lắc đầu bảo "Ân nhi không sao". Thân thể nhỏ nhắn của nó càng trở nên hao gầy, khuôn mặt phấn nộn ngày xưa giờ hóp lại. Sự vui tươi, đáng yêu khi xưa đã không còn, thay vào đó là nỗi ưu thương không hề đúng với lứa tuổi. Tất cả chỉ còn lại nụ cười hồn nhiên cùng đôi mắt sáng trong luôn ngước nhìn y đẫm lệ. Nhìn đứa con bảo bối của mình hằng ngày phải gánh chịu nỗi đau, Ngô Phàm càng có cảm giác sợ hãi thực sự, thực sự sẽ mất đi tất cả một lần nữa. Tiền trong nhà dần vơi đi, Ngô Phàm lại lần lượt đem bán tất cả mọi thứ. Cho đến hôm nay, thấy Ngô Ân nôn ra máu, y đã vô cùng thất kinh. Y không nỡ đem bán chiếc đồng hồ kia, vì đó là vật duy nhất còn sót lại giữa hai người. Nhưng cuối cùng, sự nghèo khó đã lấy đi tất cả. Thuốc đã cạn từ ba ngày trước, nếu hôm nay y còn không mua được thuốc cho Ân nhi thì nó sẽ... Những suy nghĩ cứ dồn dập bủa vây lấy khiến Ngô Phàm không thể làm gì cả. Ngồi bên vệ đường ôm lấy đầu, Ngô Phàm vắt óc suy nghĩ tìm cách kiếm tiền. Công việc đều bị mất, tiền thì không còn, con gái đang đợi... Y rất khó xử, không biết phải làm sao; tự trách bản thân sao quá vô dụng, y không thể làm gì, lại còn làm liên luỵ Ân nhi. Đang lúc Ngô Phàm quyết định đi bán máu thì đột nhiên – ánh sáng ban ngày bị che khuất, trước mặt y xuất hiện một đôi giày màu đen. Ngẩng đầu lên, Ngô Phàm phát giác có một gã đàn ông đang mỉm cười nhìn mình. Khuôn mặt giảo hoạt của gã làm y dâng lên cảnh giác. "Anh... đang tìm việc đúng không?" Tên kia nhe răng cười, để lộ hàm răng trắng bóng. Đôi mắt của Ngô Phàm trừng to hết cỡ, y nhìn kĩ người kia. Người này, dường như mình không hề quen biết a... "Đi theo tôi." Người kia nheo mắt đánh giá Ngô Phàm, liếc nhìn y từ trên xuống dưới, xong quay người lại rồi đi thẳng. Ngô Phàm vẫn ngơ ngác nhìn theo người kia. Cho đến khi gã đã đi được một quãng xa, không thấy quay lại thì y mới tạm rũ bỏ những hoài nghi trong lòng mà vội vàng chạy theo. Tên kia dẫn Ngô Phàm đến một khu phố cao cấp rồi ngừng lại trước một khu thương mại xa hoa. Lần đầu tiên thấy một loại hình dịch vụ lớn như thế khiến Ngô Phàm vô cùng choáng ngợp. Y chần chừ ngoài cửa không muốn bước vào "Này... anh... đưa tôi... đến đây làm gì vậy? Chẳng... chẳng phải anh sẽ tìm việc cho tôi sao?" Ngô Phàm nhỏ giọng hỏi. Nhưng giọng nói sợ hãi cùng ngập ngừng của y làm tên kia có vẻ khó chịu. Nhíu mày lại, hắn nghiến răng hét với Ngô Phàm "Câm miệng. Không vào thì cút!" Nói rồi hắn đi vào trong, để mặc Ngô Phàm đứng đó. Nhìn xung quanh, Ngô Phàm lại cảm nhận được những ánh mắt khinh thường của mọi người. Phải rồi, một người như y làm sao xứng với nơi này chứ? Chạy thật nhanh vào để tránh né ánh mắt của thị phi, Ngô Phàm vội đuổi theo người gã. Tên kia mang y đến một khu Salon Hair, đẩy y vào ghế lớn rồi nói gì đó với người tạo mẫu tóc. Vốn định mở miệng hỏi gì đó nhưng chợt nhớ đến con gái, Ngô Phàm lại im lặng, mặc cho tên kia bài bố. Suốt thời gian làm tóc, y không hề nhìn tấm gương đối diện một lần, chỉ lặng thinh nhắm mắt. Rất lâu sau, khi Ngô Phàm nghĩ mình sắp ngủ gục rồi thì người thợ làm tóc mới mở chiếc khăn quấn quanh người y ra. Hắn vươn tay muốn đỡ y đứng dậy, nhưng y xua tay từ chối, lắc đầu bảo "không cần". Không ngờ vừa đứng lên, y lại té xuống; vài lần như vậy đều không được. Thì ra vì ngồi quá lâu nên hai chân Ngô Phàm đã tê rần như không còn là của mình nữa. Tên kia liếc nhìn y khinh miệt. Gã tiến lại gần, không quản đôi chân mỏi nhừ của y mà kéo y đứng dậy. Bất ngờ cùng đau đớn, Ngô Phàm há miệng hít khí rồi nhíu mày lại. Tên kia lại lôi Ngô Phàm đi khắp khu thương mại. Sau khi Ngô Phàm sắp chóng mặt, đầu óc quay cuồng thì hắn mới đứng lại trước một cửa hàng thời trang lớn. Lôi y vào trong, hắn lại nhỏ to gì đó với cô gái phục vụ. Cô gái kia sau khi nghe xong thì gật đầu, khẽ mỉm cười với gã. Xoay người lại, cô ta đi tới gần Ngô Phàm rồi bỗng cúi người xuống, đưa tay về hướng bên trái "Tiên sinh, mời đi bên này." Lần đầu tiên có người đối xử với mình nhẹ nhàng như vậy làm Ngô Phàm hơi xúc động. Y không trả lời, chỉ ngơ ngác đứng đó nhìn cô gái. Chỉ đến khi tên kia mang một bộ mặt tức giận cốc vào đầu y một cái thì y mới hoàn hồn nói "xin lỗi tiểu thư" rồi đi theo. Cô gái kia dẫn Ngô Phàm đến khu thời trang dành cho nam giới, lựa chọn rất nhiều quần áo đưa cho Ngô Phàm rồi tống y vào một phòng thay đồ nhỏ... Rùa tội nghiệp thúc, nửa đời chịu khổ rồi. Không sao, Phong ca sẽ mang lại hạnh phúc cho thúc a... P/S 1/ Chương sau anh công lên sàn nga... 2/ Comt đi a, pleaseeeee... Chương 1 “Anh bị đuổi việc.” Trong phòng quản lí của một công ty tư nhân nhỏ, gã đàn ông mập mạp với khuôn mặt dữ tợn đang ra sức la mắng một người nào đó. Hắn ta hét to vào mặt người kia làm cho nước bọt của mình văng tứ tung. Nhìn lại người đang bị hắn la mắng một khuôn mặt vô cùng khổ sở, vẻ mặt chịu đựng. Y mặc một bộ áo công nhân màu xanh rách rưới, đội một chiếc nón che gần hết cả khuôn mặt. Mặc dù chỉ mới ngoài 30 nhưng nhìn y cứ như một lão già đã ngoài tứ tuần vậy. Y cúi thấp đầu, nhỏ giọng “Thưa quản lí, xin anh tha thứ cho tôi một lần. Anh muốn tôi làm gì cũng được, nhưng đừng đuổi việc tôi. Tôi còn đứa con gái đang bệnh nặng ở nhà…” “Đủ rồi, đi đi, kiếm công việc khác mà làm. Công ty chúng tôi không cần một lão già như anh đâu!” Chưa kịp nói xong, người đàn ông đã bị tên quản lí hằn học ngắt lời. “Vậy… anh có thể cho tôi ứng lương tháng này được không? Tôi…” Người đàn ông lại càng cúi thấp đầu, giọng nói ngập ngừng. “Cái gì? Ứng lương? Tháng này anh có làm được gì đâu mà đòi ứng lương. Thôi, biến đi cho khuất mắt tôi.” Gã quản lí lại ngắt lời người đàn ông tội nghiệp. Đột nhiên, hắn quát lên “Bảo vệ đâu? Tiễn khách!” Người đàn ông còn định nói thêm gì đó nhưng đã bị hai tên bảo vệ to cao lực lưỡng tiến đến, chèn ép hai bên đẩy ra khỏi cửa. ***** Đứng trước cửa công ty kia, Ngô Phàm vẫn còn ngơ ngác “Mình bị đuổi việc thật sao? Vậy… Ân nhi phải làm sao đây?” Còn đang ngẩn người, y chợt nhìn xuống chiếc đồng hồ đã cũ mèm trên cổ tay mình, hốt hoảng “Chết! Lại trễ giờ rồi.” Nói xong, y ba chân bốn cẳng chạy đến chiếc xe đạp còm cõi mười mấy tuổi của mình. Một lúc sau, chiếc xe dừng lại trước một xí nghiệp khuân vác nhỏ. Lúc này, chiếc áo của y đã ướt đẫm mồ hôi. Không kịp đi cất xe, y vội chạy vào. “Đình Văn” – “Có” “Trần Vỹ” – “Có” Một người quản lí đang cầm một bản danh sách dài, điểm danh từng người. “Ngô Phàm” – “…” “Ngô Phàm” – “…” “Hừ! Lại là cái tên đó sao?” Không nghe thấy tiếng trả lời, hắn bực bội gọi thêm lần nữa… “Ngô…” “Có… có. Tôi đây!” Chưa kịp gọi lần thứ 3, hắn đã thấy người trong miệng khó nhọc chạy đến trước mặt cả người đầy mồ hôi, khuôn mặt hốt hoảng. “Xin lỗi quản lí… tôi… tôi có việc đột xuất phải…” “Câm miệng!” – tên quản lí ngắt lời y “Còn lí do nào nữa anh nói hết luôn đi con gái bệnh, hàng xóm nhờ vả, xe đạp hư, chủ nợ chặn đường… hôm nay là gì đây hả?” “Tôi… tôi…” Thấy y chỉ im lặng cúi đầu lắp bắp vài ba tiếng, tên quản lí càng giận dữ. Hắn chỉ vào Ngô Phàm “Hôm nay anh chính thức bị đuổi việc.” Nghe vậy, Ngô Phàm hốt hoảng, vội chạy đến nắm lấy tay áo hắn, lắp bắp cầu xin “Xin anh… quản lí à… cho tôi… một cơ hội nữa thôi. Tôi… tôi… đã mất ba công việc rồi. Đây… là công việc cuối cùng của tôi. Nếu như tôi cũng mất nó thì… con gái tôi… biết làm thế nào. Tôi… tôi hứa sẽ…” “Dừng dừng dừng!” Tên quản lí giựt tay áo của mình ra, phủi lại những nếp nhăn, tiếp tục ngắt lời người đàn ông tội nghiệp “Không nói nhiều nữa. Anh hãy biến mất khỏi tầm mắt tôi đi, nhanh!” Tiếng la hét mắng nhiếc của tên quản lí làm Ngô Phàm sợ hãi. Kìm lại nước mắt, y bước vội ra ngoài. Ra khỏi cửa xí nghiệp, Ngô Phàm vẫn chưa hết bàng hoàng. Lặng nhìn xung quanh để tìm chiếc xe đạp vừa nãy vì quá vội mà không kịp đi gửi, y bỗng… không thấy nó đâu cả. Thầm nghĩ chắc đã bị mấy tên lưu manh lúc nãy trộm mất, khuôn mặt y chợt trầm xuống, khẽ thở dài… “Công việc cuối cùng cũng mất rồi, không được ứng lương nữa, giờ thì trong nhà chẳng còn gì để bán… Ân nhi à, ba phải làm sao đây?” Ngước lên trời, Ngô Phàm nhắm mắt lại, đôi môi đã khô khốc vì mệt mỏi mím chặt, giọng nói có sự kìm nén khó nhọc bắt đầu run lên. Chậm rãi bước trên đường, trong đầu Ngô Phàm hiện lên vẻ mặt thống khổ của con gái khi bị cơn đau dằn vặt. Khoé mắt đã hơi ướt, y vội lắc đầu để tạm quên đi… Hết chương 1 Rùa chương đầu chưa có gì nhỉ!!!

đại thúc tôi muốn anh